Gió thổi tới từ xa vẫn mang theo mùi cháy khét. Ánh lửa chạy dài ra bên ngoài, dân thường cũng sôi nổi lên núi tắt lửa, tiếng ồn ào càng lúc càng lớn.
Chương Hướng Văn ở phía xa bước tới, nhíu mày nói: "Đã bắt gần hết cướp núi rồi, thật sự muốn giết sao? Những người này là dân chúng vào rừng làm cướp, người thân đều là lương dân, nói không chừng sẽ gây chuyện..."
"Giữ kẻ cầm đầu lại." Tạ Liễm chỉ nhìn Chương Hướng Văn một cái, "Những người còn lại đều giết hết, ngay trong tối nay."
Chương Hướng Văn nhíu mày, nhìn chằm chằm Tạ Liễm.
Hắn muốn nói Tạ Liễm làm quá mức. Nhưng nghĩ lại, nạn trộm cướp của huyện Tuyên Hóa quá nghiêm trọng. Nhiều năm qua đã không biệt rõ dân và cướp, chỉ cần giữ lại thì chính là tai họa ngầm.
Nhất là, lúc trước đã hấp dẫn một nhóm lớn cướp núi đăng ký hộ tịch. Nhưng một khi có lợi ích làm dụ dỗ, không ít người lại thành "Cướp núi", một lần nữa bán mạng cho sĩ thân làm chuyện bẩn thỉu. So với do do dự dự, không bằng một lần giải quyết dứt khoát chuyện này, giết gà dọa khỉ.
"Được." Tâm trạng Chương Hướng Văn phức tạp.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play