Tống Căng lại phủi bụi trên tay, đứng dậy đi về phía hắn: "Ta nghe mọi người nói việc phổ biến ruộng đất rất thuận lợi, cũng đều ghi nhớ lòng tốt của tiên sinh."
"Cũng không thể nói là thuận lợi." Tạ Liễm nói.
Nàng đang không hiểu ý này, đầu vai hơi chùng xuống.
Áo tơi dính chút mùi mực còn mang theo nhiệt độ cơ thể của Tạ Liễm gần như rũ xuống đất. Tống Căng theo bản năng cầm tay áo lên, chậm rãi đi theo phía sau Tạ Liễm, chuẩn bị nghe hắn nói tỉ mỉ.
"Không có nhiều người thật sự tin vào chế độ đo đạc và phân chia ruộng đất, có nhiều người sợ hãi hơn."
Tống Căng ngẩng đầu. Nàng cảm thấy Tạ Liễm như đang cố ý.
"Có đôi khi cũng phải dịu dàng chút." Nàng nhìn thấy tiểu cô nương trốn trong góc, nàng nắm tay Tạ Liễm, lấy mứt quả mơ từ trong túi tiền ra cho hắn: "Chỉ cần huynh dỗ dành một chút, bảo đảm bé sẽ thích huynh."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT