Hoàng hôn buông xuống, đường núi kéo dài.
Tạ Liễm ngồi xe ngựa phủ Đô đốc trở về, lúc vén rèm xuống thì nhìn thấy hành lý vốn đã được dọn ra lại được thu dọn lần nữa. Chiếc xe ngựa được mở bung ra kia cũng được sửa chữa gần xong.
Hắn biết Tống Căng thông minh, nhưng lại không ngờ trong lúc vô tình, trình độ quan sát của nàng đối với sự việc lại tiến bộ không ít, khiến hắn cũng hơi bất ngờ.
"Thu dọn hành lý đi, sáng mai xuất phát đi thành Ung Châu." Tạ Liễm vừa dặn dò vừa đi vào trong, nhìn thấy Điền Nhị Lang rầu rĩ không vui: "Tối nay nghỉ ngơi cho tốt, đường đi ở Tế Nam không được tu sửa tốt."
Điền Nhị Lang đang rầu rĩ không vui đột nhiên sững sờ. Hắn gần như nhảy dựng lên, theo bản năng hưng phấn nói: "Lang quân, ngài và Tống nương tử gọi là... Gọi là tâm linh tương thông... Đúng không? Ban ngày ta còn thấy kỳ quái, còn không muốn sửa xe ngựa."
Vương bá buồn cười, quay mặt đi chỗ khác, không muốn mất mặt.
Thái ma ma suýt nữa trợn trắng mắt.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play