“Được. “Cuối cùng Tống Căng cũng không hỏi rõ ràng. Giữa nàng và Tạ Liễm, từ đầu đến cuối vẫn có một lớp ngăn cách nhợt nhạt, ai cũng không thể dễ dàng đánh vỡ. Mà dược hiệu của nàng vừa mới hết, vốn cũng xấu hổ mệt mỏi.
Tống Căng rúc ở trong lòng ngực của Tạ Liễm, chỉ cảm thấy hắn đi vừa ung dung vừa chậm rãi. Ánh trăng chiếu đầy đất thấm vào vạt áo của hắn, ngưng tụ thành lớp sương lạnh lẽo khó phát hiện.
Nàng không khỏi nghĩ, hình như chưa bao giờ nàng nhìn thấy dáng vẻ mất bình tĩnh của Tạ Liễm. Cho dù nàng đã mấy lần cản trở chuyện hắn tự sát, giữa lông mày và đáy mắt của Tạ Liễm cũng chỉ là sự vắng vẻ mà thôi, giống như phù quang lược ảnh* khó chịu không rõ ràng, kín đáo đến mức gần như nhìn không thấy cảm xúc, chỉ cảm thấy lạnh lẽo đến ghê người.
(*Phù quang lược ảnh: Nó thường được dùng để chỉ những hình ảnh hoặc cảm giác chỉ xuất hiện thoáng qua, không rõ ràng và không sâu sắc.)
"Ta hơi buồn ngủ." Tống Căng thu suy nghĩ lại, nhắm mắt lại, nhỏ giọng dặn dò với hắn, "Ta ngủ trước, về nhà huynh lại đánh thức ta có được không?"
Tạ Liễm đương nhiên sẽ không từ chối, chỉ nói: "Được."
Vừa dứt lời, nữ lang dán về phía ngực của hắn. Đây rõ ràng là động tác rất quen thuộc lúc trước sau khi nàng ngủ. Nhưng không biết tại sao, hôm nay nàng vốn bị kinh sợ, lại như buông xuống một phần phòng bị đối với hắn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT