Từ xưa đến nay hải tặc đều là những kẻ rất hung ác. Bọn chúng chiếm cứ đường sông quen thuộc, không chỉ có thể đục xuyên đáy thuyền làm cho thuyền lật úp, còn có thể dựa vào việc quen thuộc địa hình và biết bơi để giết người cướp của, có thể nói là loại khó dây dưa nhất. Cho dù là quan phủ cũng không dám đối đầu trực tiếp với hải tặc.
Nhóm người bọn họ, ngoại trừ Điền Nhị Lang thì không có ai biết bơi. Đừng nói là dây dưa trực tiếp với hải tặc, cho dù rơi xuống nước cũng chạy không thoát.
Tạ Liễm đứng dậy đi ra ngoài.
Người chèo thuyền đang canh giữ ở ngoài cửa, vội vàng nói: "Lang quân, tài sản của các người... Bị gia nô vừa xấu vừa hung dữ kia cõng nhảy cầu chạy mất, có lẽ là chạy trốn, các người..."
Thấy Tạ Liễm không nói chuyện, người chèo thuyền nhịn không được mà đánh giá hắn. Suốt đoạn đường, Tạ Liễm đều chăm sóc vị phu nhân kia của hắn, rất ít khi đi ra ngoài.
Người chèo thuyền thường nghe lời đồn, còn nghĩ rằng Tạ Liễm là loại người tàn nhẫn máu lạnh vô tình gì đó, kết quả lại là dáng vẻ người đọc sách nghèo khổ âm trầm, nhìn vừa nhã nhặn vừa ngay thẳng, có lẽ còn hơi sợ thê tử, thực sự vô cùng thất vọng.
"Chạy rồi à?" Thanh niên trước mắt nhíu mày.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT