Ở nơi hẻo lánh như huyện Tuyên Hóa vậy, người đọc sách không nhiều. Có được một tú tài cũng khó khăn chứ đừng nói đến cử nhân.
Thái huyện lệnh biết được trong huyện xuất hiện một cử nhân cũng cực kỳ bất ngờ. Ông có nghe nói qua về Trần Sinh, trong nhà gia truyền vừa làm ruộng vừa đi học, lại hơi khốn đốn. Cũng may Trần Sinh đọc sách vô cùng khắc khổ, lúc rảnh rỗi thì đi thỉnh giáo người có học vấn. Nhưng gia cảnh hắn bần hàn mà còn có thể kiên định cầu học như vậy, có thể thấy được tâm tính. Năm đó Thái huyện lệnh thi khoa khảo cũng rất khó khăn mới thi đậu, rất có thiện cảm đối với người dụng tâm đọc sách.
Đợi đến khi ông ấy nhìn thấy Trần Sinh, thiện cảm này càng đậm hơn.
Thanh niên mặc một bộ y phục nông dân ngắn, ống tay áo được giặt đến trắng bệch sước chỉ, đôi tay đầy vết chai và vết cắt, rõ ràng vừa mới làm việc đồng áng xong rồi thay một bộ y phục sạch sẽ tới đây.
"Ta đã đọc qua văn chương thi Hương của ngươi, vô cùng rõ ràng, cũng không phải lý luận suông trên trang giấy." Thái huyện lệnh mỉm cười, dò xét thanh niên trước mắt, "Hôm nay gặp mặt, quả nhiên là người có thể viết ra dạng văn chương này."
Trần Sinh sợ hãi nói: "Đại nhân quá khen rồi."
"Ta đã chuẩn bị rượu và thức ăn, vừa ăn vừa nói đi." Thái huyện lệnh ngồi lên ghế, thấy Trần Sinh tuy hơi rụt rè nhưng lại không kiêu ngạo, không tự ti, cảm thấy càng hài lòng hơn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT