Sầm Vọng chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Thái hậu.
Thái hậu nhìn thấy gương mặt quen thuộc, bàn tay đặt trên giá đỡ khẽ run, một lúc lâu mới nhẹ giọng nói: “Còn sống, còn sống là tốt rồi.”
“Nương nương.” Sầm Vọng bỗng quỳ phịch xuống, đưa tay nắm lấy vạt áo của Thái hậu, “Thần nhớ mong nương nương đã lâu.”
Thái hậu nhìn Sầm Vọng với ánh mắt tràn đầy tình cảm, một lúc lâu sau lại quay mặt đi tránh ánh mắt của hắn. Bà ta thu lại cảm xúc lộ rõ trên mặt, nhìn về phía Tạ Liễm, cười lạnh nói: “Đây chính là con bài uy hiếp ai gia của ngươi sao?”
“Tùy nương nương lựa chọn.” Tạ Liễm nói.
Thái hậu mệt mỏi nhắm mắt lại, khi mở mắt ra, ánh nhìn dịu dàng lại rơi trên người Sầm Vọng. Sầm Vọng cúi thấp mi mắt, không dám ngẩng đầu nhìn bà.
Không biết bao lâu, vẻ uy nghiêm quanh thân Thái hậu dần tan biến. Bà ta vẫy tay gọi cung nữ ở xa: “Lấy bút mực lại đây.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play