“Muội… muội không nhớ nữa.” Tống Căng khẽ nói.
Ánh mắt Thẩm Quân Thành dừng lại trên người nữ lang trước mắt, nàng hơi cúi mắt xuống, nét mặt thoáng vẻ ngơ ngác. Thật khác xa với khi còn nhỏ.
Hắn vẫn nhớ, năm đó vị biểu muội dắt theo con diều giấy. Gió thổi vạt váy xanh biếc của nàng bay lên, nàng ngẩng khuôn mặt trắng trẻo lên cười, trong đôi mắt đen láy ngập tràn sự hồn nhiên tươi tắn.
“Không nhớ cũng tốt.” Thẩm Quân Thành vô thức dịu giọng: “Dù sao cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì, hơn nữa, muội cũng không bị làm sao.”
Tống Căng mím môi nói: “Cũng đúng.”
Dù nói vậy nhưng trong lòng nàng vẫn có chút không yên lòng.
Thẩm Quân Thành đoán được tại sao dì và dượng lại không nói với nàng, giờ lỡ miệng, không khỏi có chút áy náy, bèn nói: “Tặc nhân đã bị trừng trị rồi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT