Người tới cũng không phải chỉ có một mình Trần Nham, chỉ trong Lục Bộ đã tới bảy, tám người, phía sau còn có bốn, năm quan viên của Đô Sát Viện.
Triệu Giản nhìn thấy nhiều bộ môn như vậy, sắc mặt trở nên nghiêm túc. Hắn ta thầm thở dài, tiến lên ngồi xuống, "Hôm nay lại là có chuyện gấp gì?"
Trần Nham sửa sang ống tay áo, tiến lên khom người nói: "Thần nghe nói gần đây thi hành Tân Chính, mặc dù bề ngoài là đo đạc đồng ruộng đưa cho dân chúng trồng trọt một lần nữa, thật ra lại có không ít quan viên mượn Hành Điền Chế hợp tác với thân sĩ địa phương chiếm đồng ruộng thành của mình... Bệ hạ, hành động này có hại cho cuộc sống của dân chúng!"
Những người còn lại sôi nổi tiến lên, khom mình hành lễ.
Triệu Giản đỡ trán nói: "Phía dưới khó tránh khỏi có sâu mọt tham ô nhận hối lộ, nếu đã phát hiện rồi thì trẫm và các khanh nên cố gắng chỉnh đốn và sửa chữa, kịp thời trừng trị những người này là được."
"Hôm nay những dân chúng tới cửa cung gõ trống Đăng Văn đều mặc y phục không che hết người mình lại được, sắc mặt tái xanh khiến cho lòng người chua xót. Bọn họ kêu khóc gào thét, cầu xin thiên tử đừng thi hành Tân Chính. Bệ hạ có từng nhìn thấy chưa?" Giọng nói Trần Nham khẽ run, lưng cúi càng thấp, lớn giọng nói, "Những dân chúng này sở dĩ trôi dạt khắp nơi, căn nguyên đều do Tân Chính!"
Lời này có khí phách, tiếng vang khuấy động trong cung thất. Những người còn lại sôi nổi tiến lên phụ họa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT