Tống Căng theo bản năng siết chặt dây thêu, không ngờ Tạ Liễm đã biết chuyện này rồi. Nàng không nói cho Tạ Liễm biết chuyện mình đi tìm Chương Hướng Văn. Nhưng thật ra Tạ Liễm biết, nàng cũng không quá bất ngờ. Mọi chuyện lớn nhỏ trong phủ hắn đều hiểu rõ trong lòng, cho nên nàng cũng không cố ý che giấu.
"Huynh ấy không nói gì với ta." Tống Căng không muốn nhắc đến Hoàng Lăng Án với Tạ Liễm, chỉ cần có liên quan đến Tạ Liễm thì Hoàng Lăng Án chỉ trở nên càng phức tạp hơn, "Là ta tiễn thế huynh một đoạn đường mà thôi."
Bàn tay cầm chén trà của Tạ Liễm hơi siết chặt. Hắn rũ mắt, trên mặt không phân biệt được là vui vẻ hay tức giận.
Nàng đang nói dối.
"Hướng Văn về quê túc trực bên linh cữu, không dặn dò nàng kết quả điều tra Hoàng Lăng Án trong mấy năm nay sao?" Ánh mắt Tạ Liễm dừng trên mặt nàng, không hề thay đổi sắc mặt, "Ba năm hiếu kỳ, sợ rằng cũng không thể gặp mặt nàng."
Sắc mặt Tống Căng quả nhiên hiện lên một tia mất tự nhiên.
Ánh mắt Tạ Liễm sâu thêm vài phần.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT