"Nghe nói lúc Tạ tiên sinh đưa ra Tân Chính cũng mới hai mươi mốt tuổi." Thiếu niên đánh giá Tạ Liễm, không hề che dấu vẻ sùng bái của mình, "Năm nay ta đã mười bốn tuổi, lại không thể thiết kế ra biện pháp tốt như vậy, thật sự rất bội phục Tạ đại nhân. Vãn bối còn muốn biết, lúc Tạ đại nhân còn đi học có phải đã bắt đầu suy nghĩ một ít điều lệ của Tân Chính hay không..."
Nói đến đây, Tống Căng cũng ngước mắt nhìn về phía Tạ Liễm. Nàng cũng hơi tò mò.
Nói thật, nàng cũng đã xem qua Tân Chính rồi. Có chút hiểu biết chi tiết, bản thân cũng suy nghĩ qua, trong lòng phát hiện Tân Chính có rất nhiều chỗ rất thực dụng.
Nếu nói trong lòng người viết Tân Chính không có suy đoán trăm ngàn lần, chưa khảo sát thực địa hoặc là chưa từng làm quan lại thì gần như không thể nào đưa ra nhiều điều lệ thành thục như vậy.
Nói như vậy, Tạ Liễm chỉ nhậm chức ba năm ở bên ngoài. Cho dù là nghĩ ra hình thức ban đầu của Tân Chính cũng đã đủ được gọi là kỳ tài ngút trời.
Ánh mắt Tạ Liễm hơi trầm xuống, chỉ nói: "Chủ thể của Tân Chính cũng không phải là một mình ta nghĩ ra được."
Thiếu niên sửng sốt, càng ngày càng tò mò. Hắn gần như kiềm chế sự hưng phấn của mình mới hỏi từng chữ một: "Tạ đại nhân, vậy ai nghĩ ra cùng với ngài vậy? Bằng hữu? Lão sư? Người nhà?"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT