Chương Hướng Văn nhìn về phía Tạ Liễm, lạnh lùng nói: "Ngày đó, lúc ngươi vì lấy lòng bệ hạ mà giết Sầm Vọng thì ta nên hết hy vọng với ngươi. Là ta ngu ngốc, lại nghĩ ngươi có nỗi khổ tâm gì."
Tạ Liễm hơi nhíu mày. Đáy mắt hắn là sự mỏi mệt không dễ phát hiện, giọng nói đè nặng, "Chuyện hậu sự của lão sư, ta sẽ cùng ngươi..."
"Lão sư? Ngươi có mặt mũi gọi lão sư?" Chương Hướng Văn lật bàn, đứng lên chỉ vào mặt Tạ Liễm: "Tạ Hàm Chi, trước khi chết phụ thân của ta còn nhớ tới ngươi, kêu chúng ta đừng trách ngươi... ngươi..."
Tạ Liễm đột nhiên ngước mắt, hướng Chương Hướng Văn nhìn lại.
Ánh mắt này phức tạp đến cực điểm, khiến Chương Hướng Văn cũng hơi giật mình. Đợi đến khi lấy lại tinh thần, ánh mắt Tạ Liễm vẫn bình tĩnh như trước, tích thủy bất lậu.
"Khi còn sống lão sư không hề không nhận ta là học trò, ta chỉ có thể gọi một tiếng lão sư này." Tạ Liễm nói.
Chương Hướng Văn cười lạnh một tiếng, hắn lập tức đi ra ngoài, nói: "Hôm nay, ta và ngươi triệt triệt để để ân đoạn nghĩa tuyệt, tốt nhất ngươi cũng đừng làm bẩn tên của phụ thân ta!"

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play