Từ Sinh nghe thấy giọng nói khàn đặc và đè nén, gần như không thể tưởng tượng được đó là giọng nói của một thiếu niên.
Ban đầu, khi Tiêu Vọng Miễn thốt ra hai tiếng "anh ơi", Từ Sinh tuyệt đối không thể nào tưởng tượng ra được, thế nhưng khi thanh âm này vang lên, Từ Sinh bỗng nhiên lại cảm thấy, có lẽ Tiêu Vọng Miễn khi gọi "anh ơi" ắt hẳn phải dùng ngữ khí này mới đúng.
Cậu ấy không dám, cậu ấy cảm thấy bối rối, cảm thấy mình không thể chạm vào bản thân, giống như đang gọi một báu vật quý giá sẽ biến mất trong giây lát tiếp theo, trân trọng gọi anh trai của mình.
Trong chớp mắt, một cảm giác chua xót kỳ lạ lan tỏa và bò lên trong lòng Từ Sinh.
Từ Sinh nhẹ nhàng hít một hơi, dùng tay mình dịu dàng vuốt ve tấm lưng của thiếu niên, thứ chất lỏng dơ bẩn theo tay cậu chảy xuống, có lẽ còn lẫn cả chút máu tanh nồng, nhớp nháp.
Khóe mắt Từ Sinh cũng cay cay đỏ hoe, cậu dịu dàng nói: "... Anh ở đây."
Một câu nói này của cậu gần như khiến Tiêu Vọng Miễn cắn chặt môi, không biết phải làm sao, trong đôi mắt hàm chứa niềm vui sướng rực rỡ, mỹ lệ cùng nỗi hoảng sợ. Cậu ấy càng muốn đem thân thể mình dán chặt hơn, ôm sát hơn vào Từ Sinh.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play