Túc trực bên linh cữu ư?
Thật là vô lý!
Từ Sinh hoàn toàn không tin rằng một gia tộc lớn như nhà họ Tiêu lại không tìm được một hậu bối nào để túc trực bên linh cữu của vị tiền bối đã khuất này. Hơn nữa, cho dù không có hậu bối thì những người cùng thế hệ cũng phải là người đầu tiên túc trực bên linh cữu của ông ấy chứ. Xét cho cùng, những việc như thế này thường do người trong gia đình đảm nhận, làm sao có thể đến lượt một kẻ ngoài cuộc mới chỉ gặp mặt người nhà họ Tiêu hôm nay như Từ Sinh làm chứ?
Từ Sinh vô thức đưa tay lên xoa xoa giữa mày, giọng nói có phần yếu ớt: "Xin lỗi, tôi không hiểu lắm. Đây có phải là phong tục gì của nhà họ Tiêu không?"
Cậu thậm chí còn nghi ngờ liệu nhà họ Tiêu có đàng hoàng hay không, có phải họ đang tìm cơ hội để bán cậu đi dưới danh nghĩa thỏa thuận không.
Không ngờ vị quản gia của nhà họ Tiêu đối diện gật đầu, trông có vẻ hết sức nghiêm túc và trịnh trọng. Động tác của ông ấy nhanh nhẹn lấy ra vài tấm ảnh từ bên cạnh, rồi đặt lần lượt trước mặt Từ Sinh, cẩn thận chỉ cho cậu từng tấm một.
Mấy tấm ảnh đầu tiên toàn là những người già trên dưới năm mươi tuổi. Có vẻ như thế hệ này vẫn còn đông đúc nhưng xét về huyết thống thì không tính là họ hàng ruột thịt của nhà họ Tiêu.
Tấm ảnh tiếp theo là một người đàn ông đang ở cùng vợ con, toát lên khí chất của kẻ có địa vị.
Từ Sinh vốn còn đang rung động trong lòng, đoán rằng đây có phải là vị công tử có thể giúp giải quyết vấn đề không thì đã thấy mảnh giấy mà quản gia đưa tới:
[Đây là cậu hai, đã tự lập và rời khỏi trang viên chính của nhà họ Tiêu rồi.]
Từ Sinh cảm thấy hơi thất vọng trong lòng.
Nhưng đồng thời, những nghi ngờ của cậu cũng ngày càng nhiều. Làm sao quản gia nhà họ Tiêu dám kể hết những chuyện này cho Từ Sinh chứ, cậu chỉ là một người ngoài mà thôi...
Ngay sau đó, quản gia cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu, đưa một tấm ảnh đen trắng đến trước mặt Từ Sinh.
Từ Sinh sững người, nhận lấy tấm ảnh.
Chỉ một cái nhìn thoáng qua đã khiến cậu như bừng tỉnh trong chốc lát. Nếu nói rằng tấm ảnh của cậu hai vừa rồi toát lên khí chất của một người có địa vị thì người đàn ông trong tấm ảnh trước mặt mới thực sự là một kẻ đứng đầu không ai sánh bằng. Toàn thân toát ra khí chất cao quý uy nghiêm khiến người ta phải kính nể, tuy tuổi không lớn nhưng lạnh lùng, u ám và đẹp trai. Chỉ cần đứng đó một cách tùy ý cũng đủ khiến người ta không thở nổi.(App TYT)
Người đàn ông ấy có đôi mắt đen sâu thẳm, ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính dường như có thể xuyên qua tấm ảnh mà đâm thủng tâm can người khác.
Môi hé mở rồi khép lại, Từ Sinh không biết từ lúc nào đã nhìn đến mê mẩn, đến khi quản gia nhét mảnh giấy vào tay cậu cũng không phản ứng kịp.
Cậu cứ cảm thấy người đàn ông này rất quen mắt nhưng hoàn toàn không nhớ đã từng gặp ở đâu.
Chỉ là mở to mắt hỏi: "Xin hỏi đây là..."
Quản gia im lặng không nói gì, vẻ mặt của ông ta có chút đau buồn, khiến Từ Sinh ngưng bặt lời nói, trong lòng có chút linh cảm không hay.
[Đây là cậu chủ đứng đầu gia tộc, tang lễ hôm nay chính là của cậu chủ...]
Nói đến đây đã không cần phải nói thêm gì nữa.
Cũng... Cũng có nghĩa là, người đứng đầu gia tộc họ Tiêu đã qua đời.
Tang lễ này là để tổ chức cho anh sao?
Từ Sinh không biết nên nói gì, ngập ngừng một lúc rồi khẽ nói một câu "xin chia buồn", rồi bỗng nhiên thở dài, người đứng đầu gia tộc đã qua đời, vậy cậu phải tìm ai để giải quyết vấn đề trên người mình đây?
Ánh mắt theo mảnh giấy quản gia đưa tiếp tục nhìn xuống, phát hiện ra phần bổ sung của ông ấy:
"Nếu trên người ngài có bất kỳ vấn đề gì khác, có thể yên tâm giao cho chúng tôi. Nền tảng của nhà họ Tiêu rất sâu dày, chắc chắn có thể giúp ngài giải quyết vấn đề.
Hiện tại, điều duy nhất chúng tôi mong muốn là ngài đồng ý với bản hợp đồng này, có thể túc trực bên linh cữu cho cậu chủ. Bởi vì trước khi ra đi, cậu chủ đã từng nói rằng không muốn bất kỳ hậu bối nào liên quan đến cậu hai và những người khác trong nhà họ Tiêu bước vào linh đường của mình."
Thì ra đây là ý muốn của cậu cả kia sao.
Như vậy thì hợp lý hơn một chút, nhưng mà...
Từ Sinh hỏi: "Không có ai khác cùng túc trực sao?"
Quản gia chân thành để lại lời nhắn: "Nếu ngài cần, sẽ có người ở bên ngoài đi cùng ngài, ngài không cần lo lắng hay sợ hãi đâu."
Trong tay Từ Sinh vẫn nắm chặt tấm ảnh đó, không biết từ lúc nào, người đàn ông đẹp trai trong ảnh dường như đã đưa mắt nhìn sâu vào cậu. Trong lúc chàng thanh niên không để ý, một làn khói đen đã len lỏi vào từ góc tấm ảnh.
"Nhưng mà tôi..."
Cậu định nói gì nhỉ?
Từ Sinh cảm thấy đầu óc đau nhói, quên mất câu hỏi mà mình vốn định hỏi.
Quản gia đã nói như thế, có vẻ không có vấn đề gì nhỉ?
Chắc là cũng hợp lý đấy chứ?
Từ Sinh xoa xoa giữa mày, bỗng nhiên không nhớ nổi câu hỏi vốn đang vương vấn trong lòng nữa. Đúng lúc này, quản gia thừa cơ hội mang đến cho cậu một tách trà nóng và vài món điểm tâm, nội dung trên mảnh giấy khiêm tốn: "Ngài hãy nghỉ ngơi trước, sau đó tôi sẽ sắp xếp người đến mời ngài."
Không cho Từ Sinh cơ hội từ chối, Từ Sinh do dự một lúc rồi cũng quyết định tạm thời ngồi xuống, đi một bước tính một bước vậy.
Chỉ là cậu cứ cảm thấy mình đã quên mất điều gì đó.
Khi đang vắt óc suy nghĩ, cậu chỉ nghĩ ra được một vấn đề, có vẻ như hiện tại vẫn chưa hỏi quản gia, linh đường của cậu cả đó ở đâu nhỉ.
Từ Sinh im lặng một lúc.
Từ Sinh cảm thấy quyết định của mình quá đỗi bồng bột nhưng trong lòng lại như có một ý niệm không ngừng thôi thúc cậu đồng ý. Lúc này, khi một mình suy nghĩ, cậu tự hỏi liệu với thể chất yếu ớt của mình, có nên làm cái việc liều lĩnh là túc trực bên linh cữu cho người khác không? ( truyện trên app T Y T )
Tuy nhiên, Từ Sinh vốn cũng biết đôi chút về phong tục truyền thống dân gian và những câu chuyện liên quan. Khác với những cô hồn dã quỷ bên ngoài, nói chung những "linh hồn" của người qua đời bình thường và được gia đình lập linh đường thường không có gì đáng sợ cả.
Chẳng hạn như khi trẻ con trong nhà bỗng dưng sốt mà đi bệnh viện vẫn không khỏi, một số người lớn sẽ chọn cách dùng "huyền học" để xem xét tình hình.
Bọn họ sẽ dùng đũa cắm vào bát đầy nước, rồi gọi tên người đã khuất. Nếu khi gọi đến tên ai mà đôi đũa đứng yên, thì có nghĩa là người đó đã xuất hiện: Có thể là nhớ đứa trẻ, hoặc có thể là muốn người nhà gửi cho họ ít tiền giấy vàng mã.
Tuy nhiên, việc thay người khác túc trực bên linh cữu mà lại nơm nớp lo sợ đặt bát đũa ở đó thì có vẻ hơi quá đáng.
Từ Sinh lắc đầu trước những suy nghĩ không đâu của chính mình nhưng lại nghĩ rằng có thể thương lượng với quản gia xem có nên đốt ít tiền vàng mã cho cậu cả kia không - Hoặc là những tấm séc có giá trị lớn, dù sao thì lạm phát ở thế giới bên kia chắc hẳn cũng rất khủng khiếp.
Từ Sinh lang thang không có mục đích mà lướt điện thoại vô định một lúc, tiện thể xem lại mấy tấm ảnh kia. Đến lượt tấm ảnh của vị cậu cả, cậu không nhịn được mà quan sát kỹ lưỡng một hồi.
Cậu không kìm được đưa tay chạm nhẹ vào tấm ảnh, có vẻ hơi bất ngờ và cẩn trọng. Khi chạm vào, cậu cảm thấy như trái tim mình bị kéo vào một đám mây mềm mại, khiến người ta không tự chủ được mà đắm chìm vào đó.
Cậu nhìn chăm chú mất mấy phút liền.
Mãi cho đến khi cánh cửa bị gõ bởi cậu thiếu niên đã dẫn cậu đến đây và cậu ấy bước đến trước mặt Từ Sinh, cậu mới hoàn hồn, nhìn những thứ lỉnh kỉnh lớn nhỏ trong tay cậu thiếu niên.
Từ Sinh đứng dậy, đưa tay định giúp một tay nhưng cậu thiếu niên vội vàng lắc đầu, ra hiệu cho cậu thấy mình cầm rất nhẹ nhàng.
Cậu thiếu niên làm khẩu hình "Đi theo em", Từ Sinh không suy nghĩ nhiều, đi theo sau cậu ấy.
Đi theo cậu thiếu niên mới thấy được nhà họ Tiêu to lớn đến mức nào, những đồ trang trí xa hoa nhưng kín đáo, giàu ý nghĩa xuất hiện khắp nơi, cả ngôi nhà hài hòa một cách kỳ lạ.
Đi qua một hành lang dài, Từ Sinh theo cậu thiếu niên đến trước một cánh cửa. Bên trong dường như là một phòng để quần áo. Cậu thiếu niên cẩn thận đặt những thứ bên tay trái xuống, rồi cầm những thứ bên tay phải tiếp tục đi ra ngoài.
Từ Sinh đi theo suốt quãng đường mà không nói gì, lúc này mới ngăn cậu thiếu niên lại, dịu dàng hỏi: "Xin hỏi chúng ta đang đi đâu vậy?"
Cậu thiếu niên quay đầu lại, nói như suối chảy: "Việc phúng viếng ở tầng dưới của họ đều chỉ là hình thức bề ngoài, sao cậu chủ thèm để ý chứ. Chúng ta sắp đến linh đường của cậu chủ."
Một tràng dài lời nói, Từ Sinh không phân biệt được cậu ấy nói gì, chỉ thấy cuối cùng khẩu hình của cậu ấy có vẻ là hai chữ "linh đường".
Đôi môi hồng nhạt của Từ Sinh hé mở, dường như đang cố hiểu cậu ấy nói gì. Cậu thiếu niên chỉ vẫy vẫy tay rồi tiếp tục đi về phía trước.
Từ Sinh đi theo.
"Bộp" một tiếng, cánh cửa được mở ra.
Từ Sinh bị hoa trong chốc lát, rồi ngay lập tức nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Trong căn phòng ngủ rộng lớn và trống trải, xung quanh treo đầy những dải lụa trắng, một đôi câu đối treo lơ lửng, những ngọn nến trắng cháy lập loè.
Còn nằm yên lặng trong chiếc quan tài đặt ở chính giữa là một người đàn ông có gương mặt tái nhợt, u ám nhưng vô cùng tuấn tú.