Trụ trì lợi hại đến vậy sao? Vậy mà có thể nhìn thấy cái thứ bên cạnh cậu?

Đồng tử đen láy của Từ Sinh lập tức mở to, có chút kinh ngạc và lo lắng khó nhận thấy lờ mờ hiện lên. Đầu ngón tay cậu dừng lại trên tờ giấy Tuyên, vò nhàu một chút mép giấy. Cuối cùng cậu mở miệng rồi lại khép lại, mãi sau mới thôi ý định nói, tiếp tục nhìn xuống bên dưới.

[Ban đầu định xem vận mệnh của ngài nhưng phát hiện sương mù mịt mờ không thể biết được, mong ngài tha thứ cho sự xúc phạm của tôi. Sau đó gặp quỷ thai, hành động giúp đỡ thí chủ của ngài khiến tôi vô cùng hổ thẹn. Tôi biết việc ngài ở lại có lẽ là cơ duyên khó gặp trong đời này của tôi nhưng tôi không thể chỉ nghĩ đến tư lợi cá nhân.]

Từ Sinh chớp chớp mắt, việc xem bói đoán mệnh cũng chẳng có gì là sai, cậu cũng không trách móc vị trụ trì trước mặt. Chỉ là vừa rồi ông ấy nói, việc Từ Sinh ở lại, có thể là cơ duyên khó gặp của ông ấy?

… Từ Sinh có thể làm được gì, hay nói cách khác là mang lại điều gì cho thế giới này chứ?

[Dù tôi không nhìn thấu được vận mệnh của ngài nhưng tôi biết trên người ngài có điểm khác biệt. Ngài là người trong sạch nhất trong số rất nhiều người tôi từng gặp, tôi chưa từng thấy mệnh bàn nào hiền từ nhân từ như vậy, mà gặp nhiều trắc trở trong số phận...] Viết đến đây thì trụ trì dừng bút, tựa như không biết nên mở lời như thế nào về nội dung tiếp theo.

[Tuy nhiên chúng tôi lại không có chút manh mối nào về vị đó trên người ngài. Tôi biết có lẽ nói thế này với ngài có chút xúc phạm nhưng để cho ngôi chùa của chúng tôi có thể tiếp tục tồn tại, để có thể tiếp tục cúng bái... Tôi rất đáng tiếc phải nói lời từ biệt với ngài.](App TYT)

Tóm lại, trụ trì đã phát cho Từ Sinh một tấm thẻ người tốt, rồi để cậu chạy đi.

Thực ra trụ trì nói như vậy, đối với Từ Sinh vẫn khá dễ chấp nhận, cậu hoàn toàn không muốn liên lụy đến mọi người trong chùa.

Chỉ là...

Từ Sinh ngừng lại một chút, cậu thẳng thắn mở lời: "Vậy... Ngài nhìn ra bằng cách nào?"

Khi bị hỏi câu này, trên mặt trụ trì dần dần nở một nụ cười chua chát, mí mắt sụp xuống trông có vẻ mệt mỏi vô cùng, bộ râu trắng không còn vẻ tiên phong đạo cốt nữa, ngược lại trông tuổi già sức yếu.

Vài nét bút nhanh chóng: [Tối hôm qua, tôi đã hỏi ý thức của tôn tượng trong từ đường, chính vị đó đã nói cho tôi biết.]

Từ Sinh không nhịn được thở dài một tiếng.

Hôm nay không biết sương đen phát thiện tâm gì mà không theo sát bên cạnh mình như hình với bóng, đáng lẽ Từ Sinh phải cảm thấy thoải mái nhưng không có hơi thở lạnh lẽo đó, bỗng nhiên cậu không nhịn được mà co rúm lại.

Cậu cúi đầu, mái tóc đen như mực theo động tác che khuất lông mày và lông mi của cậu, chỉ có thể thấy đôi mắt lấp lánh như sao đêm khẽ lóe lên, cuối cùng có vẻ bối rối lúng túng: "Vậy, có thể hỏi ngài, có cách nào để... Khiến Thần không còn bám lấy tôi nữa không?"

Đầu ngón tay của Từ Sinh vô thức sờ vào túi bùa mà gã đàn ông áo đen dặn cậu luôn mang bên mình, bên trong là một sợi tóc đen thuần không biết của ai.

Theo thiết lập cốt truyện, cậu không thể vứt bỏ sợi tóc này được, cậu cảm thấy mình giống như đi khám bệnh nhưng lại không nói cho bác sĩ biết về nguyên nhân có thể gây dị ứng.

Cậu chỉ có thể ôm ấp suy đoán may mắn nhất, tin tưởng vào lời giải thích của hệ thống, chọn cách chữa ngọn không chữa gốc.

Từ Sinh khẽ nói: "... Thần chưa từng làm điều gì xấu, nên chỉ cần có thể khiến Thần rời đi một cách tử tế là được."

Dường như trụ trì dừng lại một lúc, mí mắt sụp xuống hơi lỏng lẻo, chớp hai cái rồi mới cố gắng mở to, lòng trắng hơi trợn ngược, trong đôi mắt hơi đục là vô tận sự phức tạp và im lặng. ( truyện trên app T Y T )

Ông cầm bút tiếp tục viết lên giấy:

[Ngài biết ngoài nhà họ Ngôn, nhà họ Triệu còn có một gia tộc ẩn cư từ trước đến nay, gia tộc đó mới là thế lực mạnh mẽ nhất. Nếu ngài muốn để Thần rời đi thì đi tìm gia tộc đó có lẽ là cách giải quyết tốt nhất.]

Tìm gia tộc ẩn cư đó?

Giống như Từ Sinh đi trong sa mạc mấy ngày, gặp một người, người đó nói với cậu: Cậu khát à? Uống nước là được mà!

Từ Sinh không phải không biết uống nước, vấn đề là nước ở đâu chứ.

Từ Sinh như một con nai con bị dồn vào góc tường không lối thoát, có vẻ đáng thương hỏi: "Vậy xin hỏi ngài, tôi phải làm thế nào mới có thể tìm được gia tộc đó?"

Trụ trì coi như làm người tốt làm đến cùng, đưa Phật đưa đến Tây, cũng không úp mở, tay viết xuống: "Tôi nghe nói gần đây nhà họ Tiêu đang tổ chức một buổi tiệc, vốn dĩ định mời vài gia tộc hào môn cùng tham gia, nên tôi cũng biết một số đầu mối. Cậu có thể đi từ chùa của chúng tôi, vị trí cụ thể tôi sẽ gửi cho cậu."

Lúc này Từ Sinh mới thở phào nhẹ nhõm, tảng đá trong lòng rơi xuống đất, biết ơn nói: "Cảm ơn ngài."

Vừa dứt lời, cậu chợt nghĩ đến một khía cạnh khác. Nếu chùa Lũ Sơn này biết nhà họ Tiêu kia sắp tổ chức một buổi tiệc, thì làm sao nhà họ Ngôn là một trong những gia tộc hào môn lại có thể không biết chuyện này chứ.

Mà tình tiết câu chuyện hiện giờ đã đi đến chỗ, Từ Sinh đoán chừng, ba Ngôn và Ngôn Kỳ cãi nhau, Ngôn Kỳ vẫn không chịu về nhà làm hòa với ông ta, cũng bị mọi người cô lập theo. Cậu ấy không thể vì danh dự của nhà họ Ngôn mà đi tham dự buổi tiệc của gia tộc ẩn cư này được. Còn bản thân chủ nhà họ Ngôn vẫn đang đi công tác bên ngoài, cũng không biết đi bao lâu nữa - Có vẻ như nhà họ Ngôn không còn ai có thể đi dự buổi tiệc đó rồi.

Như vậy, đúng là buồn ngủ gặp ngay chiếu manh.

Từ Sinh tìm kiếm trong đầu một chút thông tin mà cốt truyện cung cấp cho cậu, dường như không đề cập đến việc có một buổi tiệc của gia tộc như vậy nhưng trong cốt truyện, nhân vật thế thân mà Từ Sinh đóng vai khá là kiêu ngạo, cậu ta không chỉ thay thế Ngôn Kỳ quản lý công ty, mà còn chiếm lĩnh vị trí của cậu ấy.

Từ Sinh đã không bỏ đá xuống giếng với thụ chính nữa, chỉ thay thế cậu ấy đi tham dự một buổi tiệc, trong lòng không có gánh nặng gì.

Nghĩ đến đây, cậu không khỏi nhẹ nhõm hơn vài phần, đứng dậy chắp tay cúi người thật sâu về phía trụ trì, cũng coi như là xin lỗi vì chuyện của pho tượng Phật: “Cảm ơn ngài, vậy tôi đi thu dọn đồ đạc.”

Hương thơm thoang thoảng của gỗ đàn hương trong không khí chuyển động giống như hơi nước ngưng tụ, mùi hương nhang nhàn nhạt từ bên ngoài theo đó bay vào.

Trụ trì như sực tỉnh khỏi dòng suy tư, gật đầu, rồi đứng dậy cùng cậu bước ra khỏi thư phòng. Mấy vị đệ tử tuy đang bận rộn với công việc của mình nhưng khi thấy hai người bước ra, vẫn không khỏi tò mò ngó đầu nhìn sang.

Một số người tiến đến bên cạnh trụ trì, số khác vẫn còn lưu luyến Từ Sinh. Họ ồ lên một tiếng, rồi luyến tiếc giúp cậu dọn dẹp đồ đạc.

Bạn trai Lục Nghiên Nghiên cảm thấy có chút tiếc nuối, bởi vì anh đã mạnh miệng hứa hẹn với bạn gái là sẽ giúp đỡ Từ Sinh nhưng cuối cùng lại chẳng giúp được gì. Tuy nhiên, anh cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cáo từ trụ trì, rồi rất ân cần xách ba lô giúp cậu, nhanh nhẹn tiễn cậu xuống núi trước khi mặt trời lặn.

Anh dõi mắt nhìn theo bóng lưng mảnh mai, lẻ loi của Từ Sinh cùng với mấy vị đệ tử rời đi.

Dường như trụ trì hoa mắt trong một khoảnh khắc. Ông nhìn thấy làn khói đen nhàn nhạt như sợi tơ, không chút sợ hãi tắm mình trong ánh nắng, quấn quanh người Từ Sinh.

Toàn thân ông lạnh toát, một luồng khí lạnh lẽo từ đỉnh đầu thoát ra.

Vị đệ tử bên cạnh vẫn lải nhải: "... Nhưng mà sư phụ à, con chưa từng nghe thấy người nhắc đến cái thế gia ẩn cư nào là nhà họ Tiêu cả. Hơn nữa, tin tức bọn họ tổ chức yến hội thì chỉ có những gia tộc lớn như nhà họ Ngôn hay nhà họ Triệu mới biết được thôi. Sư phụ biết từ khi nào vậy?"

Trụ trì nhíu mày, chậm rãi hỏi: "Nhà họ Tiêu nào? Con nghe ai nói vậy?"

Vị đệ tử trừng lớn hai mắt: "Sư phụ, rõ ràng là người vừa nói đó, bảo Ngôn Từ Sinh đến nhà họ Tiêu tham dự yến hội mà!"

"Vớ vẩn! Sao ta có thể biết chuyện của nhà họ Tiêu được?" Trụ trì trừng mắt: "Thể chất Từ Sinh yếu ớt, ta chỉ bảo cậu ấy lên đỉnh núi Kỳ Sơn tìm sư huynh của ta..."

Nói đến đây, sắc mặt trụ trì tái nhợt, chợt cắn chặt đầu lưỡi.

Vừa rồi, dường như ông đã không nói ra được những lời muốn nói, trong đầu óc trống rỗng, mãi đến bây giờ lục tìm lại, ông mới nhìn thấy một chút sương mù đen kịt, quấn quanh bên người thanh niên có dung mạo tuấn mỹ, làn da trắng xanh xao.

... Đồng lõa với hổ dữ.

Nếu như, trụ trì căn bản không biết chuyện của nhà họ Tiêu, vậy thì... Kẻ đang đợi Từ Sinh ở nhà họ Tiêu, rốt cuộc là thứ gì?

*

Quản gia nói nhỏ với tài xế vài câu, sau đó lịch sự gật đầu với ba người còn lại trên xe, rồi ngồi vào ghế trước.

Cạch một tiếng, vách ngăn được đóng lại. Mùi ghế da và nước hoa thoảng nhẹ trong chiếc xe sang trọng khiến Lục Nghiên Nghiên khịt mũi hai tiếng.

Nụ cười của cô hơi có phần ngại ngùng, sau khi chào hỏi quản gia xong mới thả lỏng người, tựa vào người bạn trai, nhắn tin cho Từ Sinh:

[Rõ ràng là tôi đến đón cậu, thế mà bây giờ lại thành ra cậu tiễn tôi và bạn trai tôi về rồi, ngại quá đi hahaha.]

"Không sao đâu."

Ban đầu, Lục Nghiên Nghiên định đến đón Từ Sinh, tiện thể gặp mặt bạn trai luôn nhưng không ngờ khi đến chân núi, đã có xe sang trọng của nhà họ Ngôn chờ sẵn.

Mọi người bàn bạc một lúc, quyết định sau khi đưa Từ Sinh đến nhà họ Tiêu dự yến hội, sẽ tiện đường đưa Lục Nghiên Nghiên và bạn trai cô về nhà.

Chiếc xe lao nhanh về phía trước.

Từ Sinh ngồi đối diện họ, trên tay là chiếc ba lô chẳng có mấy đồ đạc, ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ, dáng vẻ ngoan ngoãn đến mức khiến người ta phải la lên.

Lục Nghiên Nghiên nhìn khuôn mặt xinh đẹp đến mức khiến mắt cô không nhịn được phải sáng bừng, tình mẫu tử dâng trào, tay gõ chữ lách cách không ngừng: [Thế nào rồi, tình hình trên người cậu đã khá hơn chút nào chưa?]

Từ Sinh do dự một lúc, chậm rãi gõ chữ nhưng chưa kịp trả lời.

Cậu nghe thấy bạn trai Lục Nghiên Nghiên áy náy lắc đầu: "Vẫn chưa, dạo này trong chùa xảy ra chút chuyện, cho nên mới phải nhờ Từ Sinh nhân lúc đến nhà họ Tiêu tham dự yến hội, nhờ người ta giúp đỡ giải quyết."

Lục Nghiên Nghiên ngừng gõ chữ, khó hiểu hỏi: "Ơ, nghiêm trọng vậy sao? Em nhớ chùa của các anh rất linh thiêng mà, cũng lâu lắm rồi em không còn cảm thấy gì kỳ lạ nữa."

"Anh cũng không rõ lắm, nhưng sư phụ nói nhà họ Tiêu rất lợi hại, anh nghĩ Từ Sinh nhờ bọn họ giúp đỡ chắc chắn sẽ có hiệu quả."

Hai người nói chuyện, cùng có chút im lặng.

Lục Nghiên Nghiên bán tín bán nghi gật đầu, vẻ mặt có chút lo lắng. Nhìn Từ Sinh đang ngoan ngoãn ngồi nghe họ nói chuyện, cô nhắn tin: [Cậu yên tâm đi, chắc chắn sẽ ổn thôi! Nhưng mà sư phụ có nói yến hội này là vì chuyện gì không? Lúc nãy quản gia cũng không nói gì cả.]

Tâm tư con gái thường rất tỉ mỉ, giác quan thứ sáu cũng đặc biệt nhạy bén. Cô vừa nhắc đến, hai người còn lại mới sực nhớ ra, dường như ngay từ đầu, trụ trì đã cố tình lảng tránh vấn đề này.

Mà bọn họ lại không hề hay biết.

Từ Sinh ngẩn người, sau đó thành thật lắc đầu.

Lục Nghiên Nghiên còn chưa kịp nói gì, đã cảm thấy chiếc xe phanh gấp, ba người nhìn nhau.

Sắc mặt Lục Nghiên Nghiên hơi tái nhợt, cô nhanh chóng mở cửa sổ xe.

Bên ngoài là một tòa biệt thự, công trình kiến ​​trúc nguy nga tráng lệ mang phong cách Baroque phương Tây, đá quý và ngọc trai tinh xảo, sang trọng được khảm trên đó. Hai thiên thần nhỏ trông vô cùng sống động, đáng yêu ở trong đài phun nước trước cửa.

Hương hoa thoang thoảng bay tới nhưng lại chẳng nghe thấy tiếng chim hót líu lo.

Những lá cờ trắng lay động trước cửa, nhẹ nhàng đung đưa.

Rõ ràng đây không phải là yến tiệc, mà là một đám tang.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play