"Thành phố tận cùng" rất rộng lớn, ở rìa thành phố có một hồ nước, ánh hoàng hôn đỏ như máu treo cách mặt hồ không xa, có cảm giác như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Đỗ Hành nói: “Phong cảnh cũng khá đẹp, nhưng sống ở thành phố như vậy lâu thì có bị trầm cảm không?”
"Không đâu." Chung Nghiên nói: “Chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy hoàng hôn thì sẽ cảm thấy rất bình tĩnh, sẽ có cảm giác như mình được cứu rỗi. Mọi đau đớn, buồn phiền đều bị hoàng hôn chôn vùi, tâm trạng của tôi ngoài bình yên thì cũng chỉ có bình yên không còn cái gì khác nữa.”
“Sống không vui, không giận, không buồn, không yêu có thú vị không?” Đỗ Hành hỏi.
“Không biết, nhưng vì lý do này mà chúng tôi không có nhiều lưu luyến về cuộc sống.” Chung Nghiên nói.
“Đây không gọi là bình yên, đây gọi là tĩnh mịch.” Đỗ Hành nhìn người đi đường như một xác chết biết đi: “Nếu "Hoàng hôn" cắn nuốt tất cả Siêu Tinh trong Tứ Phương Thiên thì những người chơi trong Thế Giới Vô Tận và quái vật đều sẽ trở nên như thế này, thực sự rất nhàm chán."
Mạc Bạch nói: “Không, kỳ thực đây là một cái kết tốt đẹp, nhưng sẽ không kéo dài quá lâu.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play