Chắc chắn là do những hòn đá nhỏ này!
Đại Thiên Trọng nhìn Diệp Bình Quân, cảm thấy thằng nhóc này không có năng lực nhưng cái vận cức chó này lại có không ít.
Diệp Bình Quân nhìn thấy Đại Thiên Trọng để ý đến mình liền cầm một hòn đá trong tay ném lên trên rồi bắt lấy. Anh ta mở tấm che mũ bảo hiểm ra nở một nụ cười bình thường và cực kỳ bình thường với Đại Thiên Trọng.
Thái độ của anh ta vô tư đến mức Đại Thiên Trọng không khỏi thắc mắc: “Hắn đã làm gì mình sao?”
Diệp Bình Quân nói với Đinh Tầm: “Đinh Tầm, cô có thể thử dùng cảm nhận giác quan để điều khiển xúc giác của cô ta. Tôi thấy cô ta sẽ giơ tay mỗi khi sử dụng năng lực, đây có lẽ là hành động khởi đầu cho cô ta kích hoạt năng lực, có lẽ có thể ngăn cản cô ta kích hoạt khả năng đấy."
"Quào, anh tưởng cô ta là bộ não bên ngoài hả. Cảm nhận giác quan thì cùng lắm chỉ là đồng bộ cảm giác mà thôi, khó làm được cái chuyện như điều khiển lắm." Đinh Tầm nói.
“Người khác không làm nhưng còn cô ta thì có lẽ có thể.” Diệp Bình Quân tiếp tục ném đá: “Dù sao thì bây giờ cô ta cũng xui xẻo lắm.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play