Mạc Bạch cau mày nói: “Anh không chừa chút năng lượng nào để đi xuống vững xíu sao?”
“Ha ha, tôi giả ngầu hơi lố.” Mặt mày Đỗ Hành xám như tro nói: “Tại cũng do tôi bị nghẹn muốn chết rồi đây này, để các người còn tưởng tôi là mèo con nữa chứ."
Vẫn là Đỗ Hành có hơi ngu đần, mắc chứng bệnh tuổi dậy thì cực nặng, ăn nói không biết nhìn trước nhìn sau nhưng nội tâm lại tràn đầy nhiệt huyết và thiện lương.
“Rất mạnh.” Mạc Bạch nhẹ nhàng khen ngợi.
Đỗ Hành vui sướng trở mình, trong lòng cảm thấy ngọt giống như uống mật.
Mạc Bạch khen hắn kìa.
"Nhưng anh lại làm cho tôi không thể phát huy được sức mạnh của mình rồi.” Mạc Bạch lại nói.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT