Cuối cùng câu hỏi cuối cùng cũng đã trả lời xong.
Lồng sắt từ từ được nâng lên, con mèo đen lập tức từ bên dưới phóng ra, lao về phía Bất Kiến Hàn.
Bất Kiến Hàn cũng đồng thời rút con dao găm đang cắm trên mu bàn tay ra, ném sang một bên, cậu nhảy xuống khỏi bục tròn, nửa ngồi xổm dang rộng hai tay, đón lấy con mèo đen đang lao về phía mình.
Thương Hành Y rúc đầu vào lòng Bất Kiến Hàn, nằm gọn trong vòng tay cậu khẽ nức nở, dùng đỉnh đầu cọ mạnh vào ngực cậu, phát ra tiếng meo meo nũng nịu. Bất Kiến Hàn tránh những chỗ bị trầy xước do thanh chắn của lồng gây ra trên người anh, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mượt của anh.
Tay trái của cậu vẫn còn dư chấn của cú điện giật, tê rần, không thể cảm nhận trọn vẹn cảm giác mềm mại, mượt mà của lông mèo. Còn tay phải thì dính đầy máu, càng không tiện chạm vào, sợ rằng vết máu sẽ làm bẩn bộ lông mềm mại của mèo con.
Thương Hành Y xoay đầu lại, đặt khuôn mặt mèo nhỏ nhắn của mình lên tay phải cậu, chiếc lưỡi hồng nhạt nhẹ nhàng liếm láp vết máu xung quanh vết thương ở lòng bàn tay cậu, lành lạnh, man mát.
Bất Kiến Hàn rụt tay phải lại, luồn cánh tay qua nách mèo, ôm chặt cả con mèo vào lòng, cúi đầu vùi vào lưng mèo, hít một hơi thật sâu: "Thơm quá, mềm quá, là mèo vị hoa hồng."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play