Các vị khách mời tập trung lại, xoa tay háo hức chuẩn bị ăn cơm.

Bữa trưa cũng coi như thịnh soạn, có một con gà nướng thơm phức, tuy thiếu mất một cái đùi, còn có canh rau dại và trái cây tráng miệng.

Tuy thỉ khá ít ỏi, nhưng mà sau hai ngày liên tiếp, được ăn một bữa ngon như vậy để an ủi dạ dày cũng không tồi.

Nhưng máy bay không người lái đã bay đến trên đầu bọn họ.

Một giọng nói trầm khàn và phấn khích vang lên từ máy bay không người lái, khiến mọi người giật mình.

“Mang theo vật phẩm cấm! Khách mời Quan Thịnh bị trừ một điểm!”

Quan Thịnh giả vờ kinh ngạc: “Này này này! Cơm còn chưa ăn đã bị trừ điểm rồi, đạo diễn, quá đáng lắm đấy!”

Tần Túc chậm rãi cài khuy măng sét: “Điểm này trừ oan cho anh ta rồi, đạo diễn Hách.”

Hách Vạn Lý nghiêm nghị nói: “Mọi người lén mang theo gia vị!”

Tần Túc nhếch mép: “Chúng tôi không mang theo thực phẩm, gia vị không tính là thực phẩm đúng không?”

Quan Thịnh cười ha hả, phản bác: “Đúng vậy, tôi nhớ lúc phỏng vấn, MC chỉ nói không được mang theo dụng cụ và thực phẩm, không nói là không được mang theo đồ linh tinh.”

Quan Thịnh nhấn mạnh hai chữ “linh tinh”, anh ta ranh mãnh nói với máy bay không người lái: “Đạo diễn, anh làm vậy là không đúng, sao có thể tùy tiện trừ điểm như vậy chứ?!”- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -

Vì bữa ăn trước mắt, các vị khách mời hiếm khi đoàn kết, đồng loạt phản đối.

“Đạo diễn, gia vị cũng tính là đồ ăn sao? Không tính chứ?”

“Thực phẩm phải là thứ có thể ăn no, chẳng lẽ gia vị có thể lấp đầy bụng sao?”

“Đúng đấy, đạo diễn Hách, anh biểu diễn cho chúng tôi xem thử?”

Hách Vạn Lý tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhìn chằm chằm Tần Túc đang nhướng mày: “....Không trừ điểm cũng được, Quan Thịnh, giao nốt chỗ gia vị còn lại cho máy bay không người lái.”

Khán giả trong phòng livestream cười nghiêng ngả.

[Đạo diễn: Nhớ kỹ nhé, lần sau nhất định sẽ không để mọi người mang theo nữa.]

[Tôi đã biết là khách mời sẽ tìm cách lách luật, lứa khách mời này đạt yêu cầu rồi~]

[Quan Quan, không hổ danh là người từng làm việc ở kênh pháp luật, nắm bắt sơ hở chuẩn xác ghê.]

Biết thời biết thế là anh hùng, Quan Thịnh không chút do dự giao nộp gia vị.

Anh ta xòe tay với mọi người: “Anh em ơi, bây giờ chúng ta thật sự chỉ có thể sinh tồn hoang dã thôi.”

Nhung Thu không sợ, cô vui vẻ giơ tay: “Không sao! Chúng ta có thể tìm kiếm những loại thực vật tự nhiên trên đảo, có một số loại có thể dùng làm gia vị.”

Quan Thịnh nhớ đến loại cây đuổi muỗi mà Nhung Thu tìm được hôm qua, nhờ có nó mà bọn họ tuy ngủ ngoài trời nhưng không hề bị muỗi đốt, anh ta lập tức tin tưởng lời cô nói.

Quan Thịnh: “Thu Thu, em giỏi quá!”

Anh ta khiêu khích nhìn máy bay không người lái: “Đạo diễn chắc sẽ không phản đối chứ?”

Khiến Tần Túc khẽ cười.

Máy bay không người lái lười phản ứng, im lặng bay về chỗ cũ.

Hách Vạn Lý ngồi trong phòng điều khiển im lặng sửa đổi luật chơi, bổ sung thêm rất nhiều ghi chú cho mục dụng cụ và thực phẩm vốn không được quy định cụ thể.

Quan Thịnh vỗ tay ngồi xuống, chia chỗ đùi gà còn lại cho Tống Quy Khê: “Ưu tiên phụ nữ, ưu tiên phụ nữ.”

Nhưng Tống Quy Khê lại nghiêng người né tránh, dịu dàng nói: “Em không làm việc nặng nhọc, nên sẽ không ăn đâu.”

Cô ta nháy mắt tinh nghịch: “Hơn nữa, vì bộ phim tiếp theo nên em không thể béo lên được, đạo diễn mắng người dữ lắm.”

Quan Thịnh không ép buộc, đưa đùi gà cho Tần Túc: “Anh Tần này, anh nếm thử tay nghề của mình đi.”

Tần Túc không nói gì, đưa bát dừa của mình ra đựng.

Dụng cụ ăn uống của các vị khách mời hiện tại đều là đồ tự nhiên, vỏ dừa làm bát, cành cây được vót nhọn làm đũa, cũng coi như có chút thú vị.

Tống Quy Khê cười nói: “Thì ra là tay nghề của anh Tần, ngửi thơm quá, vậy em không thể bỏ qua được rồi.”

Nói xong, cô ta tự ý gắp cánh gà, Hùng Khang Bình nhìn thấy, đôi đũa đang giơ lên bỗng khựng lại.

Quan Thịnh thấy vậy, ánh mắt lóe lên rồi cười hòa nhã: “Xem ra tay nghề của anh Tần nhà chúng ta rất được hoan nghênh nhỉ.” ( truyện đăng trên app TᎽT )

Tống Quy Khê nhìn Tần Túc, e thẹn nói: “Ít nhất là em không còn động lực giảm cân nữa, cũng hy vọng sau này anh Tần nương tay, nhường cơ hội nấu nướng cho chúng em.”

Quan Thịnh cười khẩy.

Còn Tần Túc thì hoàn toàn không tiếp lời.

Một bữa cơm ngon lành, mỗi người lại mang tâm tư khác nhau.

Có lẽ chỉ có Nhung Thu là người không để tâm, hai tay cùng lúc hoạt động mà ăn uống ngon lành.

Khán giả trong phòng livestream đều đang phàn nàn.

[Sao tôi xem bữa cơm này cứ thấy kỳ kỳ thế nào ấy? Bầu không khí gượng gạo quá.]

[Bạn không cảm thấy sai đâu, tôi cũng chịu thua, có vài người thà ở trong phòng luôn đi, làm mọi người mất tự nhiên.]

[Nhìn Khê Khê ăn ngon miệng quá, bình thường cô ấy đều ăn chay mà, xem ra tay nghề của anh Tần thật sự rất đỉnh đấy!]

[.....Hừ hừ]

Mọi người đều thấp thỏm bất an, chỉ có fan của Nhung Thu là đang gọi món.

[Cứu mạng, nhìn Thu Thu gặm xương, tôi đã ăn hết cơm từ lúc nào không hay, nhưng vẫn chưa ăn thức ăn thì phải làm sao?!]

[Cô ấy còn chép miệng nữa chứ! Ngon đến vậy sao? Nhìn phát thèm rồi, tôi muốn ăn thịt kho tàu, lẩu cay tê, rau trộn Tứ Xuyên, gà xé phay....]

[Không đi làm streamer mukbang thì phí quá, ngày nào cũng xem Thu Thu ăn cơm, tôi có thể ăn bột protein mà tưởng tượng ra mùi vị thịt!]

Rõ ràng Tần Túc cũng nghĩ như vậy, thỉnh thoảng anh lại liếc nhìn cô, sau đó chậm rãi ăn từng miếng một.

Quan Thịnh cũng coi như đang xem mukbang để ăn cơm, nhưng nhìn thấy dáng vẻ của Tần Túc, anh ta không nhịn được mà âm thầm trợn trắng mắt.

Nhung Thu ăn uống no nê, sau bữa ăn còn kéo Quan Thịnh lại hỏi anh ta xem gia vị là hiệu gì.

Quan Thịnh còn chưa kịp nói là “hiệu Tần Túc” thì màn kịch mà anh ta dự đoán đã bắt đầu.

Úc Tử Hoài nhân lúc mọi người đang ở đây mà đi thẳng về phía Nhung Thu.

Cậu thiếu niên luôn kiêu ngạo giờ lại trở nên ngượng ngùng, bờ môi run rẩy, tay siết chặt thành quyền, nghiêng mặt sang một bên, không dám nhìn Nhung Thu.

“.....Xin lỗi.”

Anh ta nói ra lời nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Quan Thịnh cười tủm tỉm đứng bên cạnh: “Tiểu Úc, cậu vừa nói gì thế? Chúng tôi không nghe thấy gì cả.”

Nhung Thu với tư cách là người được xin lỗi đứng tại chỗ có hơi lúng túng, bất đắc dĩ đưa tay ra kéo tay áo Quan Thịnh ra hiệu cho anh ta đừng làm khó đối phương.

Quan Thịnh cười hì hì quơ tay.

Đôi mắt của Úc Tử Hoài đỏ hoe trừng Quan Thịnh một cái, đôi môi mím chặt tái nhợt, cậu nhìn chằm chằm Nhung Thu, cố gắng không để nước mắt rơi xuống, nhưng lại làm ướt hàng mi dài.

Chú cún con ướt sũng bướng bỉnh đứng trước mặt, khiến người ta nghi ngờ nếu nhẹ nhàng chọc vào chú cún con này có bị xù lông hay không.

“Tôi nói...tôi xin lỗi!” Úc cún con uất ức hét lên: “Tôi không nên nói lung tung! Nhung Thu, cô đã giúp tôi, tôi, tôi phải cảm ơn cô!”

Nhung Thu: “...” Đột nhiên được cảm ơn.

Cô ngượng ngùng gật đầu: “Không sao đâu, thực ra chỉ là một chuyện nhỏ thôi mà.”

Cô thậm chí còn không để tâm.

Tống Quy Khê dịu dàng khuyên nhủ: “Thật ra Tiểu Úc buổi trưa rất khó chịu, tôi đã ở cùng cậu ấy nói rất lâu, Nhung Thu, cô tha thứ cho cậu ấy đi nhé?”

Nhung Thu không nói.

Úc Tử Hoài cũng không tiếp lời, không ngẩng đầu nhìn Tống Quy Khê.

Thiếu niên cao lớn dứt khoát ngồi xổm xuống bên cạnh Nhung Thu cúi đầu rủ tai.

Nhung Thu có một loại dự cảm không tốt.

... Quả nhiên dự cảm biến thành sự thật.

Úc cún con thật sự giống như một chú chó được huấn luyện, lẽo đẽo theo sau Nhung Thu, Nhung Thu đi đến đâu cậu ta liền đi theo đến đó, việc Nhung Thu muốn làm, Úc Tử Hoài giống như cướp đoạt hung dữ tiếp nhận rồi im lặng hoàn thành.

Hai tay trống trơn, Nhung Thu: “.....”

Cô bất đắc dĩ khuyên nhủ: “Tôi chấp nhận lời xin lỗi của cậu rồi, cậu không cần phải giúp tôi làm những việc này đâu.”

Chú cún con Úc không nghe lời tự ý tiếp nhận vỏ dừa trong tay cô, ngồi xổm bên đống lửa đun nước.

Nhung Thu im lặng nhìn chằm chằm cậu ta.

Phòng livestream cũng đang phàn nàn.

[Úc Tử Hoài có chút bệnh rồi, xin lỗi là xin lỗi như vậy sao?]

[Cũng không phải chuyện gì to tát? Úc Tử Hoài bị làm sao vậy? Biết chúng ta mắng cậu ta liền đến đây xây dựng hình tượng?]

[Tôi cạn lời, nếu một người muốn xin lỗi tôi như vậy, tôi đã sớm đá bay cậu ta rồi, Nhung Thu thật tốt tính.]

Người đại diện của Úc Tử Hoài đang theo dõi chương trình: “...”

Tên nhóc chết tiệt này, trong đầu chỉ có một cọng gân thôi sao?!

Nhung Thu tốt tính thực ra sớm đã tức giận, cô vỗ tay rồi quay đầu nói với Tần Túc: “Anh Tần, em và mọi người đi chuyển gỗ.”

Tần Túc cau mày, còn chưa nói câu nào thì Úc Tử Hoài liền ném vỏ dừa trong tay chạy tới, cố gắng kìm nén khuôn mặt đỏ bừng, một mình khiêng một khúc gỗ lớn đi.

Nhung Thu quay đầu: “Anh Hùng, hình như còn thiếu đá?”

Úc Tử Hoài còn chưa thở đều, lập tức loạng choạng lao tới giành trước Nhung Thu, bảo vệ đống đá kia.

Cậu cố gắng ôm lên, nhưng lại loạng choạng suýt chút nữa ngã xuống, may mắn được Hùng Khang Bình đỡ lấy.

Nhung Thu nhìn thiếu niên mệt mỏi ngã xuống đất không nhịn được buồn bực đỡ trán, lửa giận không biết từ lúc nào đã tiêu tan: “Này, cậu đừng đi theo tôi nữa, anh Tần bảo cậu làm gì thì cậu làm cái đó biết chưa?”

Nhung Thu phồng má: “Vốn dĩ công việc của tôi không phải là mệt mỏi, cậu cố ý trốn tránh làm việc sao?”

Úc Tử Hoài thở hổn hển kinh ngạc nhìn cô, uất ức muốn khóc: “Tôi.....tôi mới không có! Hức hức...”

Cậu luống cuống kìm nén nước mắt, quay đầu đi: “Không được nhìn tôi!”

Nhung Thu im lặng một hồi, ánh mắt kỳ quái nhìn cậu: “Cậu khóc cái gì?”

“Tôi không khóc!”

“....Được rồi, cậu không khóc.” Nhung Thu rất đồng cảm: “Cậu chỉ là bị cát bụi bay vào mắt thôi.”

Úc Tử Hoài cứng rắn nuốt ngược nước mắt sắp rơi xuống.

Nhung Thu dở khóc dở cười, đưa tay xoa xoa mái tóc ngắn rối bù của cậu, luôn cảm thấy chỉ số thông minh của cậu bé này không được cao cho lắm.

Hiện tại cô một chút cũng không tức giận.

“...Đầu con trai không thể tùy tiện sờ.”

“Ồ ~”

“...”

Úc Tử Hoài cúi đầu không nói, Nhung Thu thuận theo ý nghĩ trong lòng mà xoa nắn chú chó con lang thang, hài lòng đứng dậy: “Cậu nghỉ ngơi cho tốt đi, lát nữa lại đến làm việc.”

Úc Tử Hoài uể oải đồng ý, cuối cùng cũng không đi theo nữa.

Fan của Úc thở phào nhẹ nhõm.

May quá, may quá, idol ngốc nghếch của mình cuối cùng cũng không ngu ngốc đến mức không thể cứu vãn.

[...Các chị em, tôi cứng rồi.]

[Thật sự rất giống chó con, liệu tôi có khả năng từ fan mẹ chuyển thành fan bạn gái không?]

[Bạn trên kia, bạn trai ngốc nghếch như Úc cún con, bạn sẽ bị tức chết.]

Tuy nhiên, có một số ít fan của Úc muốn nói lại thôi và che mắt tỏa sáng.

[.....Vậy....liệu có khi nào....Úc cún con và Nhung Thu...]

[Úc Thu? Hoài Thu? Trời ơi! Tôi là một người bẩm sinh có tài năng đẩy thuyền sao? Khoảnh khắc bọn họ nhìn nhau tôi thậm chí đã tưởng tượng ra dáng vẻ đứa con của bọn họ!]

[Đều là kiểu dáng đáng yêu....Con cái nhất định rất đáng yêu nhỉ?]

Fan của Úc và Nhung Thu kinh ngạc.

[Cái này mà các bạn cũng có thể gán ghép sao?!]

 

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play