Chẳng mấy chốc, những yêu tu khác đã tìm thấy hàng trăm Dực tộc bị thương nặng. Những người này không chỉ bị nhiễm hắc khí mà còn có rất nhiều người mất chân, mất tay.
Bạch Ninh nhìn thấy cảnh tượng này mà lòng quặn thắt. Yêu tộc thường không mấy chú trọng vào việc chữa lành các vết thương ngoài da, bởi họ tin vào khả năng tự chữa lành của cơ thể. Tuy nhiên, với tình trạng của những yêu tu bị thương này, việc tự chữa lành là hoàn toàn bất khả thi.
“Không còn cách nào khác nữa rồi.”
Bạch Ninh nhanh chóng thu hồi ánh mắt, tiếp tục luyện máu dị thú và đút cho các yêu tu bị thương uống. Hắn cố gắng không nhìn sang yêu tu bên cạnh có đôi cánh bị gãy lìa. Trong lòng hắn nghĩ thầm: “Trước hết phải cứu mạng họ đã, còn những người bị gãy cánh... hiện tại không thể chữa lành được, chỉ có thể chờ sau này đưa họ về Yêu Đô, tìm cơ hội thử vận may ở Dược Sư Điện thôi.”
Yêu tộc vốn không giỏi trong việc chữa trị các vết thương nặng như thế này.
Lúc đó, Du Ấu Du, đang cúi người chăm chú trị thương, bất chợt ngẩng đầu lên hỏi: “Từ đây về Yêu Đô phải mất ít nhất nửa tháng. Những vết thương này liệu có chịu nổi không?”
Bạch Ninh cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Du Ấu Du, thấp giọng đáp: “Nếu trị thương quá trễ, có lẽ cả đời họ sẽ không bao giờ bay được nữa.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT