Kỳ Nhiệt chỉ cần dạy một tiết là hoàn toàn thích nghi với vai trò giáo viên, dù chỉ có một câu "Chào cô giáo" yếu ớt cả lớp đồng thanh trước giờ học. Cũng chỉ cần một tiết học, cô đã vứt bỏ hầu hết những lý thuyết ghi chú từ trước, thế là giáo án chuẩn bị sẵn cũng coi như bỏ.
Cô bực bội gõ phím trong thư viện, mỗi nhát gõ như muốn tuyên bố rằng cô muốn trở thành một giáo viên tốt. Bên cạnh có người mở vỏ bánh trung thu, cô mới chợt nhận ra là đã đến Tết Trung Thu.
Cô xoa xoa cái bụng lép, điện thoại rung lên như thể thay cho con sâu trong bụng. Cô cầm điện thoại lên xem rồi trả lời một tin nhắn. Nửa tiếng sau, cô đứng dậy và rời khỏi thư viện.
Một hộp bánh trung thu thủ công, một bát mì nóng hổi, Lục Thời Già thậm chí còn bưng luôn cả bát từ quán về.
Kỳ Nhiệt hút sột soạt mì, miệng nhồm nhoàm hỏi: "Sao em lại tới? Kỳ Lương đâu rồi?"
Hôm nay là cuối tuần, vốn là ngày nghỉ. Kỳ Nhiệt không có thời gian về nhà ăn Tết, theo lý thì phải là Kỳ Lương, đứa em trai ruột của cô, mang bánh trung thu đến.
"Cậu ấy đang leo rank." Lục Thời Già ngồi trên bậc thềm, bên cạnh là dòng người không ngừng ra vào thư viện.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT