Khi kỳ học mới bắt đầu, khoa tiếng Pháp ra thông báo về chương trình trao đổi giữa các trường, nhưng chỉ có hai suất. Trường mà họ sẽ đến là Viện Nghiên cứu Chính trị Paris. Hoa Tự Chước triệu tập nhóm sinh viên đến, yêu cầu họ điền đơn ứng tuyển thật nghiêm túc. Trong số ba người, có hai người tự nguyện từ bỏ. Một người là Từ Vân Kha, người còn lại là Kỳ Nhiệt.
"Giáo sư Hoa, em còn nửa cuốn sách chưa dịch xong. Em đã hứa sẽ hoàn thành, không thể thất hứa được." Kỳ Nhiệt cười ra vẻ vô tội.
Dù Hoa Tự Chước đã thăng chức phó giáo sư, mọi người gọi ông là "giáo sư" nhưng riêng với ba người học trò thân cận, ông đã nhiều lần nhắc nhở họ vẫn nên gọi ông là "thầy", nhưng Kỳ Nhiệt luôn thích đối đầu với ông.
Ông trừng mắt nhìn Kỳ Nhiệt, nhưng không ép buộc cô, chỉ bảo người còn lại tiếp tục điền đơn.
Kỳ Nhiệt và Từ Vân Kha cùng rời khỏi tòa nhà văn phòng, cô quay sang hỏi anh ta: "Sao giáo sư Hoa không hỏi cậu?"
Từ Vân Kha cầm sách chuẩn bị đến thư viện, giải thích: "Hồi nhỏ tôi từng sống ở Paris một thời gian với bà nội. Bà tôi là giáo viên của Viện Nghiên cứu Chính trị Paris, nên với tôi, trường đó chẳng còn gì mới mẻ cả. Thầy Hoa đã biết chuyện này rồi."
Kỳ Nhiệt nghe xong mới hiểu ra, nhớ lại Từ Vân Kha từng nói "mưa dầm thấm đất", xem ra là gia đình trí thức hàng thật giá thật.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play