“Ngươi thật sự không đọc được nội dung phía sau à? Sao ngươi lại vứt bức thư vào trong bình trà? Chẳng phải giấu nó trong tay áo là được ư?”
Mạnh Cốc Tuyết cảm thấy ống tay áo cổ nhân thật sự rất hợp để giấu đồ vật. Chẳng lẽ Bách Lý Diệu Tuyết thật sự đã hủy bức thư sao? Liệu có phải đang lừa mình không?
Ngọc Lưu là người của Bắc quốc, bà ta lại yêu cầu con trai diệt mẫu quốc của mình, trong chuyện này nhất định có rất nhiều bí mật!
Không chừng nội dung phía sau còn có yếu điểm của hoàng thất Bắc quốc, nếu nắm bắt được đúng điểm yếu này thì có thể sẽ ảnh hưởng lòng dân của Bắc quốc!
Bách Lý Diệu Tuyết lắc đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mảnh sứ trong tay Mạnh Cốc Tuyết, nàng ta thật sự không dám nói dối.
“Lúc đầu ta cũng không biết trong thư lại nhắc đến chuyện lớn như vậy, nếu không thì ta đã giấu đi và mang về cung từ từ đọc rồi. Khi ấy Thẩm Nguyên Bạch vội vàng trở lại, ta lo lắng nếu hắn biết ta lén đọc thư thì sẽ nổi lên ý định giết người, lại lo lắng phá hỏng chuyện hợp tác của chúng ta nên suy nghĩ đầu tiên trong đầu ta là phải tiêu hủy bức thư. Ấm trà kia đang sôi ùng ục, ta cũng không kịp nghĩ ngợi nhiều, giơ tay nhét lá thư vào trong đó… A! Ngươi cầm nó tránh ra xa đi!”
Mạnh Cốc Tuyết nghe đến nhập tâm, mảnh sứ kia đâm vào mặt Bách Lý Diệu Tuyết khiến nàng ta sợ tới mức liên tục thét chói tai.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play