“Phụ hoàng, nhi thần nói sai chỗ nào sao? Năm đó nhi thần còn nhỏ, mẫu phi sinh ra hèn mọn, phụ hoàng sủng ái đại ca, người trong cung nâng cao đạp thấp. Tiền phu nhân thân là nữ nhi của Thân gia, khinh thường thủ đoạn tranh giành sủng ái trong hậu cung, nhưng mẫu phi đại ca quen với việc kết bè phái, bà ta và mẫu phi của Tứ muội ỷ có sự sủng hạnh của phụ hoàng mà hành hạ mẫu phi của nhi thần! Mùa hè quỳ gối dưới ánh nắng chói chang, mùa đông quỳ gối trên hàn băng, tát bạt tai theo quy củ, phụ hoàng có biết nhi thần và mẫu phi trước kia sống những ngày tháng như thế nào không! Ồ, đương nhiên phụ hoàng biết chứ… Ngày đó mùa hè nóng bức, phụ hoàng đi ngang qua bên người nhi thần và mẫu phi, nhi thần khóc lóc cầu xin phụ hoàng làm chủ vì nhi thần và mẫu phi, nhưng phụ hoàng còn chẳng thèm nhìn chúng ta lấy một lần! Mẫu phi đã bị hành hạ mà chết. Phụ hoàng, ngài biết trong lòng nhi thần hận nhất chuyện gì không? Nhi thần hận mình nhỏ yếu không có khả năng, hận mình không thể bảo vệ được mẫu phi! Năm đó tiền phu nhân tìm đến nhi thần, ngài có biết vì sao nhi thần nguyện ý hợp tác không? Bởi vì năm đó mẫu phi bệnh nặng, nhi thần cầu ngài không được, chỉ có thể cầu xin với tiền phu nhân. Tiền phu nhân ra tay tương trợ, mặc dù không thể cứu mẫu phi nhưng ít nhất cũng để mẫu phi được ra đi đàng hoàng. Cho dù có muốn nhi thần moi hết tâm can để trả phần ân tình của năm đó thì nhi thần cũng sẽ tuyệt đối không từ chối!”
Nhị hoàng tử nói tới đây thì hai mắt đỏ ngầu, tâm trạng vô cùng kích động, hoàn toàn mất đi vẻ thận trọng thường ngày.
“Hoàng cung này là nơi ăn thịt người, nó ăn mạng sống của mẫu phi, ăn cả đời của tiền phu nhân, cũng ăn luôn trái tim của phụ hoàng! Mẫu phi của nhi thần xuất thân thấp kém, ngài coi thường và xem nhi thần là đứa con bị vứt bỏ, mẫu hậu của tam đệ xuất thân từ đại gia tộc thì phụ hoàng lại kiêng kỵ đủ thứ, xem tam đệ như một mối đe dọa. Phụ hoàng, ngài tính toán đến vậy thật sự không thấy mệt mỏi sao? Nhi thần mang theo oán hận đối với phụ hoàng từng bước trưởng thành, dựa vào bản lĩnh của mình để lọt vào mắt phụ hoàng. Lúc này, phụ hoàng bắt đầu xem trọng nhi thần, cân nhắc lợi hại giữa đại ca và nhi thần mà dùng mọi cách đảo qua đảo lại. Phụ hoàng, không phải tất cả mọi người đều thèm khát vị trí kia, không phải ai cũng muốn bị nhốt trong cái lồng ăn thịt người này! Ngài cho rằng truyền vị trí Thái tử cho nhi thần thì nhi thần sẽ vứt bỏ hiềm khích lúc trước và mang ơn ngài sao? Sở dĩ nhi thần tranh giành, một là để một ngày nào đó có thể giúp mẫu phi giành lại danh tiếng, hai là vì nữ nhân mà nhi thần yêu thương. Nàng ấy là một tia an ủi cuối cùng của nhi thần. Nhưng dù vậy, ngài cũng đã lấy danh nghĩa là vì tốt cho nhi thần mà cướp đi nữ nhân nhi thần yêu nhất!”
Nhị hoàng tử nói xong câu cuối cùng thì giọng nói cũng trở nên khàn đặc, vô cùng đau buồn.
Thân Ngưng Vân đứng ở phía sau Bách Lý Thừa Hữu nghe vậy hai mắt chua xót, hai tay giấu dưới tay áo, móng tay gần như bấu chặt vào trong lòng bàn tay.
“Phụ hoàng, ngài có lẽ là một quân chủ tốt của Nam Ly, nhưng ngài tuyệt đối không phải phụ hoàng tốt, phu quân tốt, ngài tính kế từng người bên cạnh, ngài ép tất cả mọi người vào ngõ cụt! Phụ hoàng, nhi thần thật sự không biết, chẳng lẽ sinh trong hoàng gia thì phụ tử đều phải nghi ngờ lẫn nhau, thủ túc tương tàn, đấu cho đến khi mình đầy thương tích, trên tay dính đầy máu phụ mẫu người thân thì mới có thể dừng lại sao?”
Những lời này thốt ra từ trong miệng Nhị hoàng tử thật sự quá ngây thơ, nhưng đây đúng là nghi vấn sâu nhất trong lòng đứa bé đã quỳ gối cùng mẫu phi dưới ánh nắng chói chang.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play