Tiếng loa khiến cả trường quay đổ dồn ánh nhìn về phía âm thanh phát ra. Giang Sắt đưa tay lau vội giọt nước đọng dưới cằm và thở hổn hển vài hơi. Khi ấy, cô nghe thấy người vừa kéo cô lên bờ cười nói:
– Người ta gọi cô kìa, người đẹp.
Giang Sắt hơi khựng lại, ngẩng đầu nhìn về phía trước. Quả nhiên, cô thấy trợ lý đạo diễn đứng ở đằng xa, cầm loa và giơ tay vẫy gọi:
– Là cô đó, qua đây!
Toàn thân cô ướt sũng. Đoàn phim 《Chiến Dịch Giải Cứu》 thực sự không hổ là một dự án đầu tư lớn, khi chất lượng trang phục diễn đều rất tốt. Nhưng chính vì vậy, sau khi thấm nước, chúng trở nên nặng trịch. Giang Sắt vắt nhẹ nước ở vạt áo hai lần. Trong giày cô cũng ướt đẫm, quần áo dính sát vào người, mỗi bước đi đều để lại một vệt nước loang ướt sẫm dưới chân.
Trợ lý đạo diễn vẫn đang nhìn cô, trong khi người đứng cạnh vừa đẩy nhẹ cô vừa nói với giọng đầy ngưỡng mộ:
– Họ gọi cô đó! Mau đi đi, biết đâu đạo diễn Trương đã để mắt đến cô rồi đấy!
Giang Sắt lập tức chạy nhanh đến. Trợ lý đạo diễn nhìn cô từ trên xuống dưới. Mặc dù vừa mới ngã xuống nước và trông có chút lôi thôi, nhưng gương mặt cô thực sự rất đẹp, mang nét trẻ trung không gì có thể sánh nổi.
Trong mắt người trợ lý lóe lên sự ngạc nhiên:
– Đi theo tôi nhanh lên. – Khi nói câu này, vẻ mất kiên nhẫn ban đầu trên mặt anh ta cũng dịu đi đôi chút sau khi nhìn thấy dung mạo của Giang Sắt.
– Lát nữa đừng nói lung tung, đạo diễn bảo làm gì thì cô cứ làm đúng như thế.
Giang Sắt nhận ra ý trong lời nói của người kia. Đúng như cô dự đoán, chính Trương Tĩnh An đã đích thân bảo người gọi cô qua.
Dưới ánh nắng gay gắt như thiêu đốt, khu vực dưới tán dù nơi Trương Tĩnh An và những người khác đang ngồi thật sự mát mẻ, dễ chịu, như thể thuộc về một thế giới khác.
Khi Giang Sắt theo chân trợ lý đạo diễn tiến đến, mọi ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía cô. Ngay cả Lưu Nghiệp đang đeo kính râm và cầm chai nước khoáng ngồi thư giãn cũng quay đầu nhìn. Anh hơi nhổm người dậy, kéo kính râm xuống thấp một chút để liếc nhìn Giang Sắt.
– Đạo diễn Trương, cô ấy đến rồi.
Trương Tĩnh An, người đang ngồi sau máy quay, nghiêng đầu liếc nhìn. Dù là người mà Lư Bảo Bảo từng ca tụng là một đại đạo diễn tầm cỡ quốc tế, nhưng bề ngoài của ông lại chẳng có gì nổi bật.
Ông khoảng hơn 40 tuổi, mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu xanh đậm rất bình thường, với mái tóc rẽ ngôi ba bảy gọn gàng. Đôi mắt của ông không hề sắc bén, nhưng lại tạo cho người ta một cảm giác áp lực vô hình, không rõ lý do.
Trong phim trường lúc này có sự hiện diện của hai nhân vật có sức ảnh hưởng cực lớn trong giới giải trí. Nếu như người đứng đây là một Giang Sắt thực sự ở tuổi 17, có lẽ lúc này cô đã căng thẳng và phấn khích đến mức không thể giữ được bình tĩnh.
Tuy nhiên, Giang Sắt lại đứng rất thẳng. Trương Tĩnh An hơi ngạc nhiên khi nhận thấy cô gái trẻ này, khi đối mặt với ông, không hề tỏ ra sợ hãi. Thần sắc cô bình tĩnh, tư thế đứng ngay ngắn. Mái tóc ướt sũng dính sát vào gương mặt, từng giọt nước vẫn nhỏ xuống theo nét mặt nhỏ nhắn của cô, nhưng tất cả điều đó không làm lu mờ vẻ đẹp của cô.
Nơi cô đứng đã loang thành một vũng nước, hơi ẩm mờ mịt, nhưng cô không hề tỏ ra thấp thỏm hay lúng túng, không một chút luống cuống, cũng không có vẻ gì là mất tự nhiên hay xấu hổ.
Từ dáng đứng đến thần thái của cô, có thể nhận thấy rõ ràng rằng cô không có xuất thân tầm thường. Tầm nhìn và sự gan dạ có thể được rèn luyện sau này, nhưng khí chất và phong thái là những điều cần được nuôi dưỡng qua nền tảng giáo dục gia đình tử tế.
Trước đây, Trương Tĩnh An đã vô tình nhìn thấy bóng dáng của Giang Sắt qua ống kính máy quay, chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, nhưng đã khiến ông chú ý. Khi đó ông nghĩ rằng cô trông cũng không tệ, không ngờ khi đến gần thì cô lại càng xinh đẹp nổi bật hơn.
– Lưu Nghiệp, cậu thấy sao?
Trương Tĩnh An chỉ vào Giang Sắt, khẽ cười rồi quay sang hỏi Lưu Nghiệp, người đang ngồi bên cạnh.
Lưu Nghiệp khẽ gật đầu, khóe môi hơi cong, để lộ một nụ cười mơ hồ và khó đoán:
– Đạo diễn Trương quả thực có con mắt tinh đời.
Trong giới giải trí, nơi cái đẹp đã trở thành tiêu chuẩn, vẻ đẹp của Giang Sắt vẫn khiến Lưu Nghiệp phải ngạc nhiên.
Vẻ đẹp của cô không hề mang nét công nghiệp hay gượng gạo; ngũ quan của cô như một khối ngọc được trời cao tỉ mỉ gọt giũa. Hơn nữa, tuổi trẻ chính là một lợi thế bẩm sinh. Dù gần đây anh thường xuyên hợp tác với các tiểu hoa nổi danh như Lục Băng Băng, khi nhìn thấy Giang Sắt, anh vẫn cảm thấy như đang được cắn một miếng kem lạnh giữa mùa hè oi ả, một cảm giác sảng khoái không ngờ.
Tuy nhiên, xinh đẹp không đồng nghĩa với có khả năng diễn xuất. Trong giới này, sắc đẹp chính là thứ không thiếu.
Để trụ lại trong nghề, nhan sắc chỉ giống như một tấm vé thông hành. Để đi được bao xa và đạt được bao nhiêu thành tựu, vẫn phải dựa vào cơ hội và khả năng của bản thân.
Vì vậy, sau giây phút kinh ngạc ban đầu, Lưu Nghiệp nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh.
Đứng bên cạnh, vị phó đạo diễn cũng có phần bất ngờ, nghiêng đầu hỏi nhỏ trợ lý hiện trường:
– Người của ai giới thiệu đến vậy?
Trợ lý hiện trường hạ giọng đáp:
– Chắc là do Trương Phàm tìm đến.
– Đạo diễn Trương quả thực có con mắt tinh tường. Quay cả buổi trời mà chúng tôi không ai nhận ra trong đám quần chúng lại có một mầm non sáng giá như vậy.
Phó đạo diễn âm thầm ghi nhớ chuyện này, sau đó quay sang nịnh nọt Trương Tĩnh An:
– Ngài vừa đến là đã nhận ra ngay.
Trương Tĩnh An chỉ nhàn nhạt đáp lại, không tỏ rõ thái độ:
– Có phải mầm tốt hay không, cần phải xem xét thêm mới biết được.
Lưu Nghiệp ngồi thẳng người, quan sát Giang Sắt từ đầu đến chân:
– Tôi nhớ ở thôn Đại Khánh còn một cảnh quay cần một nữ diễn viên xinh đẹp. Đạo diễn Trương, anh đã chọn được người chưa?
Trương Tĩnh An nghe vậy khẽ nhíu mày.
Dưới mái che phim trường, mọi người đều ngạc nhiên há hốc mồm trước câu nói của Lưu Nghiệp.
Rõ ràng ai cũng nhận ra rằng vị ảnh đế này đang cố tình tiến cử cô gái mới này.
Nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Giang Sắt, mang theo sự ngỡ ngàng xen lẫn ghen tỵ. Mọi người đều thầm nghĩ: cô gái này thật sự quá may mắn.
Được một ảnh đế như Lưu Nghiệp đích thân tiến cử, có khả năng Trương Tĩnh An sẽ nể mặt vài phần.
Giang Sắt không rõ về cảnh quay ở “thôn Đại Khánh” mà Lưu Nghiệp nhắc đến, nhưng những người có mặt tại hiện trường thì đều hiểu rất rõ, vai diễn đó tuy không có nhiều thời lượng xuất hiện, nhưng vẫn có đất diễn rõ ràng, hoàn toàn không phải dạng vai quần chúng chỉ xuất hiện chớp nhoáng rồi bị giết.
Huống hồ, Trương Tĩnh An đã làm đạo diễn nhiều năm. Dù số lượng phim ông sản xuất không nhiều, nhưng mỗi bộ phim đều được quốc tế công nhận và đánh giá cao. Nếu Giang Sắt có thể đảm nhận một vai diễn trong phim của ông, thì xuất phát điểm khi cô bước chân vào giới giải trí sẽ rất cao, và con đường phát triển sau này có thể sẽ rất triển vọng và khó đoán.
Lưu Nghiệp cũng không thấy việc mình đề xuất có gì không ổn. Mặc dù Trương Tĩnh An là một đạo diễn tầm cỡ quốc tế, nhưng yêu cầu mà anh đưa ra cũng không phải là điều gì quá khắt khe, có khả năng cao là ông sẽ đồng ý.
Thế nhưng, điều khiến mọi người bất ngờ là Trương Tĩnh An khẽ nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi mới chậm rãi nói:
– Cứ xem thêm rồi tính.
Ông không từ chối, nhưng cũng không đồng ý ngay lập tức.
Cặp kính râm trên mặt Lưu Nghiệp che khuất ánh mắt anh, quả không hổ danh là ảnh đế. Lúc này, khóe môi anh vẫn nở một nụ cười nhàn nhạt, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
– Cũng đúng.
– Tập đoàn Giang Hoa có ý định tăng thêm một tỷ vào đầu tư.
Chuyện này rõ ràng không còn là tin tức mới mẻ trong giới nữa. Ít nhất là khi Giang Sắt nghe thấy câu đó, gương mặt những người xung quanh không hề tỏ ra ngạc nhiên.
Trương Tĩnh An phất tay, ra hiệu cho trợ lý hiện trường dẫn Giang Sắt đi thay trang phục rồi quay lại.
Khi Giang Sắt xoay người rời đi, ánh mắt của vị ảnh đế ngồi trên ghế lướt nhẹ qua người cô, rồi lặng lẽ dời đi. Anh mỉm cười và nói:
– Xem ra lần này Tập đoàn Giang Hoa quyết tâm phải nắm bằng được 《Chiến Dịch Giải Cứu》 rồi. – Lời nói của anh đầy ẩn ý.
Khi nghe đến bốn chữ “Tập đoàn Giang Hoa”, ánh mắt Giang Sắt thoáng chao đảo, có phần thất thần. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô nghe thấy Trương Tĩnh An hỏi:
– Anh biết Trung Nam Thực Nghiệp chứ?
Lúc này, Giang Sắt đã theo chân trợ lý hiện trường rời khỏi khu vực dưới mái che nắng, cách Trương Tĩnh An và những người khác vài mét. Nhưng khi câu hỏi ấy vang lên, bước chân cô khựng lại, và toàn thân bỗng nhiên căng cứng.
– Trung Nam Thực Nghiệp? Nhà họ Phùng? Ở Hồng Kông sao? – Lưu Nghiệp hỏi lại. Trương Tĩnh An khẽ đáp:
– Ừm.