– Dù thực tế, điều em cần vượt qua không chỉ là sự khắt khe từ khán giả mà còn là áp lực do chính bản thân tạo ra. Khi đã lên sân khấu, em cần rèn luyện sự gan dạ và học cách buông bỏ. Em hiểu ý cô chứ? – Thường Ngọc Hồ nói xong, tiếp tục dặn dò:
– Nếu em có thời gian rảnh, hãy đến đây để luyện tập thêm. Lát nữa cô sẽ nói với Đổng Triều Bình một tiếng.
Giang Sắt gật đầu, hiểu rõ rằng Thường Ngọc Hồ đang thật lòng muốn tốt cho cô. Cô biết rằng cơ hội như thế này không dễ có, và cô không phải là người không biết điều. Bằng giọng chân thành, cô nói:
– Cảm ơn cô Thường ạ.
Thường Ngọc Hồ vỗ nhẹ vào tay cô:
– Vừa rồi, cô đã theo dõi phần thể hiện của em. Ban đầu, đúng là chưa đạt được như mong muốn, nhưng em đã điều chỉnh rất nhanh và không hoảng loạn dù khởi đầu không tốt. Em hãy nhìn cậu bé đóng vai ăn mày số một kia mà xem. Tuy vẫn còn nhỏ tuổi nhưng đã được tuyển vào đoàn từ khi mới tám, chín tuổi. Đừng nhìn nó còn nhỏ mà kinh nghiệm diễn xuất của nó có khi còn nhiều hơn em đấy.
Thường Ngọc Hồ cũng chỉ ra một vài điểm còn thiếu sót trong phần thể hiện trước đó của Giang Sắt, và những điều bà nói đều được Giang Sắt ghi nhớ kỹ trong lòng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play