Vì vậy, khi Hầu Tây Lĩnh mượn lời Chu Thanh Tùng để nói “Tạm biệt nhé!”, thực ra ông đang dùng miệng của nhân vật trong tác phẩm để gửi lời chào cuối cùng đến những độc giả thực sự yêu mến mình.
Như ông từng nói, ông không ngờ rằng nhiều năm sau, lại có thể nghe thấy một cô gái trẻ, trong phòng thử vai của công ty Thượng Gia, nói ra đúng tâm ý mà ông đã từng che giấu trong lòng.
Ánh mắt ông dần trở nên dịu dàng hơn. Cách mà Giang Sắt chạm đến lời giã biệt năm xưa của ông khiến ấn tượng của Hầu Tây Lĩnh về cô càng trở nên tốt đẹp hơn.
– Vì vậy, kịch bản này là tác phẩm đầu tiên của thầy được chuyển thể lên màn ảnh rộng, và cũng có thể sẽ là tác phẩm duy nhất. Chính vì thế, ngay khi nhìn thấy kịch bản, chưa cần đọc nội dung, em đã quyết định phải dốc hết sức để giành lấy cơ hội này.
Nói đến đây, Giang Sắt hơi nghiêng người, quay sang Lâm Tích Văn:
– Em cũng xin cảm ơn đạo diễn Lâm đã cho em cơ hội tham gia buổi thử vai này.
Trước đó, Lâm Tích Văn chỉ lặng lẽ nghe cô trò chuyện với Hầu Tây Lĩnh, không xen vào cắt ngang. Hầu Tây Lĩnh vốn có tính khí của một người cầm bút, một khi đã hứng lên thì chẳng để ý gì khác. Thế nhưng ông nhận ra Giang Sắt lại rất thông minh – cô nhanh nhạy nhận thấy cuộc trò chuyện giữa cô và ông đã vô tình khiến Lâm Tích Văn bị bỏ quên, rồi khéo léo đưa câu chuyện quay lại mà không để lộ chút dấu vết.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT