Sắc mặt của Lâm Tích Văn bên cạnh dịu đi đôi chút, còn Hầu Tây Lĩnh thì rút một tờ khăn giấy từ hộp trước mặt, đích thân đứng dậy và đưa tới trước Giang Sắt:
– Cô Đậu Khấu, cô không sao chứ?
Tình tiết này hoàn toàn không có trong kịch bản, và Lâm Tích Văn, người đã đọc rất kỹ, không khỏi sửng sốt nhìn sang Hầu Tây Lĩnh.
Giang Sắt giữ vẻ điềm nhiên, đưa tay nhận lấy khăn giấy. Lâm Tích Văn chú ý thấy, cô dùng cách cầm khăn tay kiểu cổ điển, kẹp nhẹ giữa đầu ngón tay, rồi khẽ ấn lên khóe mắt.
Những cử chỉ nhỏ như vậy rõ ràng khiến Lâm Tích Văn bắt đầu nhìn cô bằng con mắt khác. Trên mặt Hầu Tây Lĩnh hiện lên một nụ cười.
– Chỉ là vở diễn hay quá thôi.
Khi nói câu đó, cô không hề liếc nhìn Hầu Tây Lĩnh một lần nào, mà vẫn nhìn thẳng về phía trước, như thể không thích bị ai quấy nhiễu sự tĩnh lặng của mình, cố chấp giữ một khoảng cách vô hình tách mình ra khỏi mọi người.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT