“Khi Tiêu Tư đột kích vào An phủ, phần lớn thành viên trong gia tộc này đã sớm nhận được tin tức, người thì cao chạy xa bay, kẻ thì trốn biệt tăm.
Tòa công quán từng nguy nga lộng lẫy giờ đây trở nên yên ắng lạ thường. Người phụ nữ tàn nhẫn và độc địa kia không hề trốn chạy. Cô ta chỉ lặng lẽ ngả mình trên ghế mỹ nhân, miệng khe khẽ ngân nga điệu "Tiết Phụ Ngâm", tay nhẹ nhàng giữ nhịp. Tà áo sườn xám thêu chỉ vàng sẫm càng làm nổi bật làn da trắng gần như trong suốt của cô, đôi chân dài duỗi ra, uể oải nhưng đầy kiêu kỳ.
Dù Tiêu Tư hận người phụ nữ này đến thấu xương, nhưng ngay khoảnh khắc chạm mặt, lòng anh vẫn không khỏi xao động, mặt thoáng ửng đỏ và phải vội cụp mắt xuống.”
Đoạn này mượn góc nhìn và lời thoại của Tiêu Tư để làm nổi bật sự tàn độc và quyến rũ của Đậu Khấu.
Giang Sắt gần như có thể hình dung ra toàn cảnh: nhà họ An đã sụp đổ, thế lực của An Cửu Dục bị Tiêu Tư triệt tiêu, và Đậu Khấu mất đi chỗ dựa. Tiêu Tư dẫn quân tràn vào công quán An phủ, còn cô ta – nằm nghiêng trên ghế mỹ nhân, khẽ ngân nga điệu nhạc xưa, dáng vẻ ấy hiện rõ mồn một trong đầu Giang Sắt.
“Giọng cô uyển chuyển, tiêu sái. Tiêu Tư nghe ra cô đang hát tuồng Lê viên ‘Tiết Phụ Ngâm’, trong lòng thoáng khinh miệt, nét khinh khỉnh cũng lộ rõ đôi phần trên gương mặt.
– Anh khinh tôi sao?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT