Khi âm nhạc đột ngột dừng lại, anh Tào và những người khác mới hoàn hồn, người đang cầm điện thoại quay vội vàng ấn nút dừng ghi hình.
Mọi người đều cảm thấy có chút tiếc nuối, cảm giác khi nãy quá tốt, nếu quay bằng máy quay chuyên nghiệp thì hoàn toàn có thể sử dụng được cho phim.
Ánh mắt của toàn bộ ê-kíp trong phim trường đều bị cô thu hút. Khí chất của cô không bị cây đàn piano thủ công đắt giá, mượn từ Steinway, lấn át. Mà ngược lại, chính cô mới là điểm nhấn.
Thậm chí ngay cả chiếc sơ mi trắng giá rẻ mà trước đó anh Tào chê là quá đơn giản, khi lên hình lại trông cực kỳ hợp, hòa quyện hoàn hảo với không khí của cả phân cảnh.
– Đưa cho đạo diễn Triệu xem đi."
Người nhân viên đang xem lại đoạn quay trên điện thoại, giọng có phần phấn khích, và còn chưa kịp xoay người thì đã có người lên tiếng từ phía sau:
– Không cần đâu."
Mọi người lập tức quay đầu lại, Giang Sắt cũng đứng lên. Trước cửa là hai người đàn ông - một người đã có tuổi đội mũ lưỡi trai; người còn lại khoảng 25, 26 tuổi, mặc chiếc sơ mi xám cũ, ánh mắt sáng rực không rời khỏi Giang Sắt.
– Sao, Thôi Hưng, cô ấy có giống nữ thần của cậu không?"
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT