Lư Bảo Bảo giấu một tay dưới ngăn bàn, vẫn đang mân mê chiếc điện thoại màu hồng, món quà sinh nhật mà cô nhận được khi lên 16 tuổi. Toàn bộ thân máy được dán kín bằng những viên đá pha lê lấp lánh, thể hiện rõ phong cách “bánh bèo” đầy nữ tính.

  Màn hình điện thoại đang sáng, Giang Sắt cúi đầu nhìn sang, đúng lúc bắt gặp tiêu đề của một bản tin:“Hàng loạt siêu xe điên cuồng bứt tốc trên đường phố châu Âu, cảnh sát truy đuổi quyết liệt, nghi ngờ chủ xe là công dân Hoa Hạ.”

  Bức ảnh đầu tiên đính kèm là của một chiếc siêu xe màu trắng với thiết kế đầy ngông cuồng và sắc sảo. Đây là ảnh chụp từ vệ tinh, và ở góc đầu xe, mơ hồ có một chi tiết mờ nhòe: một biểu tượng được thiết kế riêng biệt.

  Hai chữ “Bùi Dịch” lăn tăn trong đầu Giang Sắt, nhưng cô không nói ra.

  Lư Bảo Bảo khẽ lắc nhẹ tay đang cầm điện thoại. Khi thấy Giang Sắt nhìn sang, cô lập tức liếc nhanh lên bục giảng để chắc chắn rằng giáo viên tiếng Anh không chú ý, rồi mới ghé sát lại và thì thầm hỏi:

  – Sắt Sắt, cậu thấy chưa? Tin nóng nhất luôn đó.

  Vừa dứt câu, cô nàng lại không kìm được sự tò mò, hạ giọng xuống thấp hơn nữa:

  – Tin tức nói nhóm lái siêu xe kia đến từ trong nước. Thật là, bây giờ trong nước có nhiều người giàu thật đấy.

  Giang Sắt không lên tiếng. Lư Bảo Bảo khẽ huých khuỷu tay vào cô:

  – Ê, cậu đoán xem, mấy người đó là ai chứ?

  Cô nàng vừa nói vừa cầm bút máy chỉ vào bức ảnh chiếc siêu xe màu trắng trên màn hình:

  – Tớ đã tìm hiểu rồi, tối qua đã lục tung các diễn đàn. Chiếc xe này ít nhất cũng có giá khoảng thế này.

  Nói xong, cô buông bút, giơ tay ra hiệu số “năm”:

  – Năm mươi triệu.

  Nhưng trong lòng Giang Sắt biết rằng giá trị của chiếc xe còn lớn hơn thế.

  Đó là một chiếc xe được đặt làm riêng, với thiết kế độc bản toàn cầu. Kiểu dáng của nó rất ngông cuồng và nổi bật, khiến người ta khó có thể quên. Tất nhiên, giá trị của nó cũng “đẹp đến choáng váng".

  – Nhớ lại bữa tiệc 《Vương Chi Thịnh Yến》 năm ngoái.

  Lư Bảo Bảo nháy mắt, tỏ vẻ bí ẩn. Cô đang nói đến vụ bê bối gây chấn động trong làng giải trí Hoa Hạ hồi năm ngoái, một trong những scandal đình đám nhất vào thời điểm đó.

  – Này, cậu nói xem, những người ngồi trong mấy chiếc siêu xe đó có thể là người mẫu hay minh tinh nổi tiếng không? Lúc đầu là đua xe, rồi sau đó... chơi bời.

  – Đừng nói nữa. – Giang Sắt khẽ nhắc.

  Hai người thì thầm với nhau, nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi ánh mắt sắc bén của giáo viên tiếng Anh trên bục giảng. Lư Bảo Bảo định nói thêm điều gì đó, nhưng khi vừa ngẩng đầu lên, cô đã thấy giáo viên đang nhìn chằm chằm về phía mình với đôi mày nhíu chặt. Cô nàng liền le lưỡi, lí nhí một tiếng, sau đó nhanh chóng nhét điện thoại xuống dưới hộc bàn và ngoan ngoãn im lặng, không dám nói thêm gì.

  Dù không thể tán gẫu tiếp trong giờ học, nhưng điều đó không có nghĩa là Lư Bảo Bảo đã quên chuyện kia.

  Khi chuông tan học vừa vang lên, Lư Bảo Bảo liền lôi điện thoại ra và kéo Giang Sắt lại, hào hứng nói:

  – Với giá trị mấy chiếc siêu xe như vậy, những người ngồi bên trong chắc chắn không phải hạng xoàng đâu, nhỉ? Năm ngoái, trong bữa tiệc 《Vương Chi Thịnh Yến》, trên du thuyền còn bị paparazzi chụp được hình ảnh cả đám đại gia cùng sao hạng A kéo bè kéo lũ mà...

  Giang Sắt nhướng nhẹ mí mắt:

  – Chắc ba cậu đang hối hận vì đã tặng cậu cái điện thoại rồi nhỉ?

  Lư Bảo Bảo không rời mắt khỏi màn hình, vẫn đang lướt xem ảnh trên điện thoại:

  – Cậu ngốc à, ba tớ có biết đâu!

  Trên điện thoại là loạt hình ảnh tương tự với tin tức mà Giang Sắt đã thấy tối qua, kèm theo các mô tả chi tiết về những mẫu siêu xe nguyên bản. Lư Bảo Bảo xem chăm chú, đôi mắt sáng rỡ như đèn pha.

  Giang Sắt ngồi bên cạnh một lúc, rồi chậm rãi nói:

  – Nơi đó... ở gần Bordeaux.

  – Hả? Cái gì cơ? Gần gì… Bordeaux gì chứ…

  Lư Bảo Bảo ngẩng phắt đầu lên, tròn mắt nhìn Giang Sắt như thể cô đang nói tiếng ngoài hành tinh:

  – Đó là chỗ nào vậy?

  – Bordeaux, nơi nổi tiếng về rượu vang ấy. – Giang Sắt giải thích thêm khi thấy cô bạn vẫn còn ngơ ngác.

  Lúc này, Lư Bảo Bảo mới hiểu ra, cô đập tay xuống bàn đánh “bốp” một cái:

  – Hóa ra là chỗ đó!

  Giang Sắt bị phản ứng ngốc nghếch của cô bạn làm cho bật cười, nhưng chỉ cần nghe đến hai chữ “rượu vang”, trong lòng cô lại muốn thở dài.

  Trong khi Lư Bảo Bảo vẫn thao thao bất tuyệt, thì trong đầu Giang Sắt đã lặng lẽ hiện lên một cái tên – Bùi Dịch.

  Bùi Dịch là chắt trai của cấp trên từng lãnh đạo ông nội cô – Phùng Trung Lương, cũng là “bảo vật” của gia đình họ Bùi.

  Cô đã từng theo Phùng Trung Lương từ Hồng Kông trở về Hoa Hạ, và chính trong chuyến thăm nhà họ Bùi cùng ông nội mà cô đã gặp Bùi Dịch.

  Phùng Nam lớn hơn Bùi Dịch năm tuổi, và từ nhỏ Bùi Dịch đã rất thân thiết với cô, còn cô luôn xem anh như em trai.

  Tuy nhiên, một tháng trước, vì một chuyện giận dỗi nào đó, Bùi Dịch nổi nóng và kéo đám bạn thân bay thẳng sang Pháp.

  Ở Pháp, Bùi Dịch có một trang viên riêng, là bất động sản mà nhà họ Bùi đã mua cho anh từ hai năm trước. Trước đó, hai người đã lên kế hoạch đến đó vào đầu mùa thu năm nay, đúng vào mùa nho chín, để vui chơi.

  Nhưng tiếc rằng, trước khi kịp chờ anh trở về nước, cô đã thức dậy trong một thân phận mới – Giang Sắt.

  Nghĩ đến đây, tâm trạng Giang Sắt chùng xuống, nụ cười trên khóe môi cũng dần phai nhạt.

  Việc cô và Bùi Dịch cãi nhau thực ra chỉ là chuyện nhỏ nhặt. Bùi Dịch là bảo bối của nhà họ Bùi, từ nhỏ đã được nuông chiều nên tính cách có phần ngông nghênh và nổi loạn. Tuy nhiên, giữa rất nhiều cô gái xung quanh, anh lại chỉ chịu thân thiết với mỗi mình cô.

  Anh là trưởng tôn của thế hệ này, người trong gia đình họ Bùi ai cũng cho rằng anh cần một người chị gái ở bên cạnh.

  Vào ngày mà hai người cãi nhau, cô vừa từ buổi ăn tối với người thừa kế của tập đoàn Giang Hoa trở về thì thấy Bùi Dịch đã ở nhà chờ sẵn. Cả hai chỉ mới trao đổi với nhau vài câu thì cuộc tranh cãi đã bùng nổ.

  Mặc dù tính cách của Bùi Dịch có phần kiêu ngạo, nhưng trước mặt cô, anh luôn nhường nhịn chút ít. Không ngờ rằng, sau cuộc cãi vã hôm đó, anh quay lưng bỏ đi mà không chút do dự – đây là lần đầu tiên điều này xảy ra từ khi họ quen biết nhau.

  – Cậu đang nghĩ gì thế?

  Lư Bảo Bảo không nhịn được, nhẹ huých Giang Sắt một cái:

  – Cậu cầm quyển sách tiếng Anh nãy giờ rồi đấy.

  Cô đã nói một mình đến khô cả họng mà chẳng thấy đối phương phản ứng gì. Ngẩng đầu lên, cô mới phát hiện ra rằng Giang Sắt chẳng hề nhìn vào màn hình điện thoại của mình.

  – Cậu có nghe tớ nói gì không đấy?

  Giang Sắt khẽ lắc đầu:

  – Đừng để ý mấy chuyện đó nữa, còn vài phút nữa là vào tiết rồi. Tiết sau là Toán đấy, đừng để thầy cô phát hiện cậu đang nghịch điện thoại.

  Lư Bảo Bảo nghe vậy liền lè lưỡi, vội vàng khóa màn hình và nhét điện thoại vào túi áo. Cô cúi xuống lục tìm sách dưới ngăn bàn, mò mẫm một lúc lâu vẫn không yên tâm, bèn ngẩng đầu lên và hỏi nhỏ:

  – Cậu nói xem, rốt cuộc những người đó là ai chứ?

  Lúc này, Giang Sắt đâu còn tâm trí để nói chuyện đó với cô ấy, trong lòng cô vẫn còn đang rối như tơ vò.

  Tạm gác chuyện của Bùi Dịch sang một bên, kể từ khi trở thành Giang Sắt, dù có trẻ lại mấy tuổi và sở hữu gương mặt xinh đẹp mà nguyên chủ để lại, cô gần như không có bất kỳ lợi thế nào khác.

  Hôm cô tỉnh lại, nửa khuôn mặt của cô đã sưng vù. Sau này, từ những lời lấp lửng của Đỗ Hồng Hồng, cô mới mơ hồ đoán ra được rằng: đêm hôm trước, Giang Sắt đã cãi nhau vài câu với Đỗ Bưu, và kết quả là bị Đỗ Xương Quần tát mạnh đến mức ngất lịm ngay tại chỗ.

  Trong kiếp trước, Giang Sắt là gánh nặng của nhà họ Đỗ, và cả gia đình, từ trên xuống dưới, đều không ưa cô. Bây giờ, tình trạng hỗn độn đó lại đổ lên đầu Giang Sắt hiện tại.

  Sáng nay, những gì Đỗ Xương Quần nói với Chu Huệ, cô đều nghe rõ. Kỳ thi đại học đang đến gần, và Đỗ Xương Quần có lẽ sẽ không còn chi tiền cho cô học lên đại học nữa. Dù vậy, việc học hành vẫn không thể bỏ lỡ, cô phải tự tìm cách giải quyết.

  Giang Sắt lấy sách Toán ra và đặt lên bàn. Kỳ thi cuối kỳ đã gần kề, nhưng sách Toán của cô vẫn như mới, lật vài trang cũng không thấy có dòng ghi chú nào.

  Lư Bảo Bảo vẫn đang cười:

  – Giờ mới ôn Toán hả, nước đến chân mới nhảy nha.

  Cô nàng bĩu môi và than thở:

  – Phiền thật đó, thứ bảy này đoàn làm phim 《Chiến Dịch Giải Cứu》 sẽ quay ở Thẩm Trang, tớ muốn đi lắm luôn á.

  – Muốn đi thì đi thôi. – Giang Sắt đáp lại.

  Lư Bảo Bảo lập tức nhào tới ôm chặt lấy cánh tay cô, vòng ngực ép sát, cọ tới cọ lui nũng nịu:

  – Tớ vô dụng quá mà~

  Giang Sắt dùng tay còn lại để đẩy mặt Lư Bảo Bảo ra, trong khi Lư Bảo Bảo làm vẻ mặt tội nghiệp, gần như sắp khóc:

  – Còn mấy ngày nữa là thi đại học rồi, ba tớ quản lý tớ như quản một con la vậy, bắt ở nhà ôn bài suốt ngày, cậu cứu tớ với.

  – Cậu nên đi năn nỉ mẹ cậu thì hơn.

  Giang Sắt bị vẻ mặt đáng thương của Lư Bảo Bảo chọc cười. Lư Bảo Bảo liền ngồi thẳng lại, ôm lấy cánh tay Giang Sắt và lắc lắc:

  – Cậu đến nhà tớ, nói rằng rủ tớ đi thư viện học bài, ba tớ chắc chắn sẽ đồng ý. Rồi cậu đi cùng tớ đến Thẩm Trang nhé!

  Nói xong, thấy Giang Sắt vẫn không có phản ứng gì, cô không nhịn được mà nói thêm:

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play