Nhím Vạn Kim đang định nói với Tiểu Thụ Diệp nấm độc không thể ăn được, nhưng ông ấy vừa cúi đầu xuống đã bắt gặp đôi mắt của cậu, trong đôi mắt xinh đẹp của bé con ẩn chứa ánh sáng mong đợi rực rỡ, như thể trong đôi mắt ấy có cả bầu trời sao lấp lánh, đúng là làm cho người khác rất khó để nói ra chữ “không” với cậu.
Vậy là vật ô nhiễm hung tàn ăn người không chớp mắt trong truyền thuyết cẩn thận từng li từng tí duỗi móng vuốt ra, dùng móng vuốt bóng loáng mượt mà nhẹ nhàng xoa đầu Tô Diệp, giọng nói cũng dịu dàng hơn một chút: “Những cây nấm này đều rất đẹp.”
Tô Diệp không ngờ mình lại được chú Kim xoa đầu khen ngợi, cả người nhóc con cứng đờ trong giây lát, nhưng cảm giác được người lớn xoa đầu này thật sự làm cậu mê mẩn, thế là trước khi ông ấy vô thức rút móng vuốt về, cậu nhón chân lên, dụi cái đầu mềm mượt như nhung của mình vào giữa móng vuốt, khóe miệng vô thức nhếch lên.
Giống như một con mèo đen nhỏ được chủ nhân âu yếm vuốt ve.
Trong khoảnh khắc đó Nhím Vạn Kim như bị tia sét đánh trúng, sững sờ nhìn móng vuốt tê dại của mình.
… Bé con này đáng yêu quá đi mất.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play