Hiện tại Lương Hữu Tiêu chính là bảo bối của lão thái thái bà ấy cũng là một người thông minh.
Vì thế bắt đầu cảnh cáo.
Trước tiên bà ấy tức giận liếc Lương Hữu Tiêu một cái, “Đi ra ngoài ở gì chứ, bọn họ mới là người phảiđi ra ngoài ở, cháu phải ở nhà với ta .”
Những người Lương gia khác: “……” Có lẽ bọn họ đều là nhặt được.
Lão thái thái lại nhìn cả gia đình nói: “Các ngươi cũng đừng ghen tị, đây chính là Quốc công gia cho phép Tiểu Lục làm buôn bán, nếu các ngươi muốn đi làm buôn bán, ta có thể nói với Quốc công gia, cũng tuyệt đố không ngăn cản các ngươi.”
“Tự mình không thể hạ mặt mũi làm chuyện mua bán này, cũng đừng nhớ thương tiền của thằng bé.”
“Về sau tiền mà Tiểu Lục buôn bán kiếm được, đều là của thằng bé, ai cũng không thể lấy, nếu không ta sẽ để cho Quốc công gia dùng gia pháp hầu hạ.”
Một đám kỳ cục.
Người Lương gia: “……” Lão thái thái thật là quá bất công.
Nhưng lại không dám nói gì.
Vốn dĩ còn nghĩ rằng tiền Lương Hữu Tiêu kiếm được, hẳn là quỹ chung của đại phòng, nhưng bị lão thái thái nói như vậy, hoàn toàn biến thành vật riêng của Lương Hữu Tiêu.
Trong lòng hai tẩu tẩu của Lương Hữu Tiêu đều không quá thoải mái.
Mẫu thân của Lương Hữu Tiêu thở phào nhẹ nhõm, bà cũng sợ tiền nhi tử kiếm được bị mấy người phòng khác lấy đi, cũng may có lão thái thái.
Ba nhi tử, tiểu nhi tử miệng ngọt nhất biết dỗ bà nhất, có thứ tốt gì đều sẽ đưa cho bà một phần.
Cũng bởi vậy trong lòng bà thương tiểu nhi tử nhất.
Thấy sắc mặt hai con dâu không được tốt lắm, bà lấy khăn tay giả vờ lau miệng một chút, che giấu nụ cười của mình.
Vốn dĩ bà cũng định lên tiếng nói trước, hiện tại có lão thái thái lên tiếng, bà cũng không cần mở miệng nữa.
Quả nhiên, trong nhà này tiểu nhi tử vẫn là bảo bối của lão thái thái.
Nhìn đến ánh mắt ghen tị của người mấy phòng, trong lòng bà càng thoải mái hơn.
Lương Hữu Tiêu biết lão thái thái ra tay là xong chuyện.
Vì thế cười hì hì lấy ra một cái tay nãi từ sau lưng.
“Ta biết trong nhà này, tổ mẫu và tổ phụ là hiểu lý lẽ nhất.”
Thấy ánh mắt của nương nhà mình, dục vọng sống tăng mạnh lại bổ sung, “Mẫu thân của ta cũng vậy.”
Lương Minh Thành và lão gia tử mới vừa đi đến cửa, nghe được lời này của nhi tử.
Ông ta đen mặt đen nói “Nhãi ranh, ý của ngươi là lão tử không hiểu lý lẽ?”
Lương Hữu Tiêu có tả hữu hộ pháp nên không sợ cha nhà mình, “Vốn dĩ không hiểu lý lẽ bằng đám người tổ phụ, đối với ta không phải mắng chính là đánh.”
Thấy cha mình sờ soạn bên hông, hiển nhiên muốn lấy roi.
Lập tức ôm lấ cánh tay lão thái thái, vô cùng nói: “Tổ mẫu, nương, cha lại muốn đánh ta.”
Lương Minh Thành: “……” Ông ta đây là nuôi đứa nghiệp chướng gì.
Lão thái thái trừng mắt nhìn đại nhi tử, “Được rồi, lời Tiểu Lục cũng là thật, ngươi cũng đừng vẫn luôn đánh mắng thằng bé.”
“Cháu ngon của ta hiếu thuận như vậy, cũng chỉ không nghe ngươi đi con đường làm quan, muốn làm buôn bán cũng không sao, thằng bé thích bạc thì cứ để tùy thằng bé, trong nhà cũng không thiếu chức quan này của thằng bé.”
Thế tử phu nhân cũng nói: “Đúng vậy, Tiểu Lục hiếu thuận như vậy, chàng cũng đừng cứ nhìn chằm chằm nó như vậy.”
Lương Minh Thành vô cùng tức giận, “Con hư tại mẹ!”
Đứa hỗn trướng này như ngày hôm nay đều do mẫu thân và nương tử của ông ta chìu ra.
Thế tử phu nhân cũng rất tức giận, “Nhi tử của ta hư chỗ nào? Hơn một năm nay có kiếm được khôngít tiền, mấy ngày hôm trước còn hiếu thuận ta năm ngàn lượng nữa.”
Thật ra bà không thiếu năm nghìn lượng này, nhưng đây là khoản tiền đầu tiên nhi tử hiếu thuận, bà ấy cầm trongtay vui vẻ.
Lời này, nháy mắt làm mấy phòng khác ghen tị lợi hại hơn.
Nhi tử của các nàng không chỉ không hiếu kính bọn họ một đồng nào, còn thường xuyên tới chỗ các nàng đòi tiền, không so sánh không biết, so sánh một cái thật muốn ném nhi tử của mình đi.
Mấy huynh đệ Lương gia khác cũng ghen tị.
Bọn họ còn ở nhà xin tiền hằng tháng, tiểu tử này chẳng những ở bên ngoài rải tiền khắp nơi, ở nhà vừa ra tay đã năm nghìn lượng, thật làm cho người ta tức chết.
Lương Minh Thành cũng tức giận, tên hỗn trướng này chưa từng hiếu kính ông ta đồng nào, tuy rằng ông ta cũng không thiếu tiền……