Bà đột nhiên phản ứng lại, “Ý con là, chúng ta cũng đi kinh thành sao?”
Thời Khanh Lạc gật đầu, “Đương nhiên, tướng công đi thi khoa cử, sau này dù ở lại kinh thành hay được điều đi nơi khác, huynh ấy cũng sẽ không thể trở về huyện Nam Khê. "
“Để nương cùng đệ đệ muội muội ở trong thôn chúng ta sẽ lo lắng."
“Chúng ta là người một nhà, đi chỗ nào cũng phải đi với nhau.”
Đây là suy nghĩ của nàng và tiểu tướng công.
Tiêu mẫu nghe được rất ấm lòng, tất nhiên bà cũng không muốn tách ra với nhi tử và con dâu.
Bà hỏi: “Vậy xưởng trong thôn thì làm sao?”
“Nương, nương cứ tìm vài nữ nhân có nhân phẩm tốt, tính cách mạnh mẽ, từ giờ trở đi bồi dưỡng họ, tương lại giao cho họ quản lý.”
Tiêu mẫu sửng sốt: “Ta làm được không?”
Chuyện lớn như vậy mà để bà tự mình quyết định, con dâu lại không lo lắng.
Sao Thời Khanh Lạc không nhìn ra suy nghĩ của bà chứ.
“Nương, mắt nhìn người của nương không tệ, nhất định có thể làm được.”
Tiêu mẫu không khỏi dở khóc dở cười, “Nếu như nương có mắt nhìn tốt, hồi đó nương đã không thèm để ý đến thứ cặn bã kia.”
Thời Khanh Lạc cười nói: “Trước đây nương không có mắt nhìn nam nhân, nhưng bây giờ nương rất có mắt nhìn nữ nhân!”
“Nhìn xem, nương đã giúp Tiêu Hàn Tranh cưới ta vào nhà, còn không phải nhờ mắt nhìn của nương hay sao.”
“Nếu không huynh ấy hiện tại khẳng định vẫn còn độc thân.”
Tiêu mẫu không nhịn được cười, “Đúng là như vậy.”
“Vậy thì nương sẽ cố gắng.” Vì con dâu tin tưởng bà, bà sẽ cố gắng.
Gần đây bà cũng nghĩ thông suốt rồi, nếu về sau nhi tử thi đậu tiến sĩ, tiền đồ sẽ vô lượng.
Bà không thể nhu nhược dễ dàng ăn h.i.ế.p như trước, trở thành gánh nặng cho nhi tử và con dâu.
Bà phải tự mình đứng lên.
Thời Khanh Lạc nở nụ cười đồng ý, “Đúng vậy!”
Mẹ chồng có điểm này rất tốt, có thể nghe lời của tiểu bối, sẽ không lên mặt làm ra dáng vẻ mẹ chồng.
Tiếp theo, Thời Khanh Lạc vừa trà hoa, vừa dạy Tiêu mẫu cách quản lý xưởng.
Ví dụ, làm thế nào để nuôi dưỡng những người trợ giúp có năng lực, làm thế nào để người quản lý kiềm chế lẫn nhau.
Tiêu mẫu lắng nghe với vẻ thích thú, bà đi lấy giấy bút ghi lại những gì con dâu nói.
Lúc còn ở nhà mẹ đẻ bà có học một ít chữ, hiện tại bắy đầu học lại.
Tuy chữ viết không đẹp nhưng vẫn có thể đọc.
Khoảng một canh giờ sau, Thời Khanh Lạc rời khỏi phòng của Tiêu mẫu.
Lúc này Tiêu Hàn Tranh đang ở trong phòng của Nhị Lang, cũng nói những chuyện này, còn dạy Nhị Lang rất nhiều nguyên tắc sống và ứng xử.
Thời Khanh Lạc suy nghĩ một hồi rồi đi đến phòng Tiêu tiểu muội, cũng nói lại mấy chuyện đã nói cho Tiêu mẫu.
Thà rằng để cho Tiêu tiểu muội trở thành bánh nhân mè đen, cũng không muốn để đối phương làm ngốc bạch ngọt.
Sau khi nói xong, Tiêu Bạch Lê sợ ngây người.
Rõ ràng không ngờ lại có một người phụ thân vô liêm sỉ, còn có cả ngoại thất độc ác đến như thế, cảm thấy vô cùng tức giận.
Đồng thời, nàng ấy cũng hạ quyết tâm sau này sẽ không kéo chân đại ca và tẩu tẩu.
Cũng tuyệt đối không cho phép mình trở thành cơ hội để phụ thân cặn bã và nữ nhân kia hãm hại ca ca và tẩu tẩu.
Ngày mai luyện võ cần chăm chỉ hơn nữa, về sau gặp nữ nhân kia, nhất định phải trùm bao tải đánh một trận.
Thời Khanh Lạc không nghĩ đến, Tiêu tiểu muội lại có suy nghĩ táo bạo đến vậy.
Nếu biết nàng cũng sẽ rất ủng hộ, còn có thể cung cấp bao tải nữa…