Hôm nay, Hàn Lạc Kình thực sự có chút cảm động.
Anh đã bỏ học từ năm lớp mười, đến nay đã mười năm trôi qua, và anh cũng đã quên mất cảm giác có một gia đình là như thế nào.
Những người anh giao tiếp đều không thiếu những người lớn tuổi, nhưng khi anh đã lăn lộn ở hẻm Đông nhiều năm, chẳng còn ai xem anh như bậc hậu bối nữa. Bọn họ đều kính anh, sợ anh.
Nhưng ba mẹ Diệp Tư Kỳ lại thân thiết gọi anh là “Tiểu Hàn,” ba Diệp cụng ly với anh như người trong nhà chứ không phải cái kiểu chuốc rượu hò hét như những người khác. Mẹ Diệp còn gắp đồ ăn cho anh.
Lúc đó, Hàn Lạc Kình có chút ảo giác rằng mình cũng là một phần của gia đình này.
Anh biết ba mẹ Diệp Tư Kỳ vì chuyện anh giúp đỡ cô học hành mà biết ơn anh, nhưng anh cảm nhận được, không chỉ có lòng cảm kích, hai vị trưởng bối ấy thực sự quý mến anh.
Càng nghĩ, Hàn Lạc Kình lại càng thấy nhóc con Diệp Tư Kỳ này đúng là tâm cơ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT