Lên lầu, Nam Diên bắt đầu lấy đồ trong ba lô ra sắp xếp.
“Rốt cuộc mang cái gì mà nặng vậy?” Hàn Lạc Kình làu bàu, tò mò ghé đầu qua nhìn.
Nam Diên chậm rãi lấy từng thứ ra rồi xếp ngay ngắn.
Có dưa muối và thịt kho của mẹ Diệp, sắp ra phủ kín cả bàn. Thêm một túi trứng luộc nước trà theo công thức nàng đưa, cả nồi hai chục cái, mẹ Diệp gói kỹ trong mấy lớp túi nylon rồi bảo nàng mang đi.
Vừa mở túi ra, hương thơm của trứng trà lan tỏa khắp phòng.
Nhìn thấy chỗ đồ ăn chuẩn bị chu đáo ấy, Hàn Lạc Kình hơi khựng lại.
Anh nhìn đống đồ, lẩm bẩm: "Nhìn thế này thì có vẻ em với bố mẹ sống rất ổn. Tưởng em giận dỗi, đến cả tiền đi xe buýt cũng không cầm, cứ thế đi bộ hai ba tiếng từ nhà qua đây, chẳng ăn bữa trưa nào… Rồi đói rồi mệt rồi khát quá nên mới tủi thân, không nhịn được nữa mà khóc hu hu cầu cứu anh.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play