Thấy cô nhóc nhìn chằm chằm vào tên viết trên gáy sách khá lâu, Hàn Lạc Kình khẽ ho một tiếng, có chút ngại ngùng giải thích: “Lúc trước đi học, mọi người đều hay viết tên vào đây, như một kiểu ‘đóng dấu’ ấy mà.”
Nam Diên đặt cuốn sách xuống: "Tôi biết chứ, giờ cũng đang thịnh hành kiểu này. Tôi chỉ thấy nét chữ của anh… ừm, đặc biệt ghê.”
Tuy nhóc con nói rất nghiêm túc, nhưng Hàn Lạc Kình vẫn nghe ra chút gì đó ẩn ý khác.
Nhóc con đang chế giễu anh chứ gì.
Có ai mà không từng trải qua thời tuổi trẻ chứ, có gì đáng cười chứ?
Thôi, không chấp nhặt với bạn nhỏ.
Hồi cấp hai, vì viết chữ đẹp nên vở của Hàn Lạc Kình thường bị thầy cô mang ra làm mẫu. Sau khi được thầy cô khen rồi bạn bè ngưỡng mộ, anh dần thấy phấn chấn, bắt đầu “điệu đà” chấm phá thêm mấy nét: nét ngang, nét móc kéo dài, rồi mỗi nét cong cuối cũng quẹo lên khá dài.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play