Quả nhiên một đám trẻ con đứng ở cửa nhưng không vào trong.
Bị Lâm Phong và Lâm Vũ chặn lại không cho vào.
Tư Niệm thoáng thở phào, rồi bước tới.
Khi cô đi qua, bọn trẻ xung quanh đột nhiên im lặng. Đứa nào đứa nấy hít nước mũi tò mò nhìn cô.
Lâm Vũ không được tự nhiên nhìn cô, biểu cảm như muốn nói: Chị thấy chưa, tôi không gây ồn mà là bọn họ, không phải lỗi của tôi.
Tư Niệm vào nhà lấy một nắm kẹo để phát cho bọn trẻ, nhận được kẹo, mấy đứa lập tức reo lên: “Chị đẹp quá!”, sau đó vui vẻ rời đi.
Lúc này Tư Niệm nhìn hai em trai, nhét vào túi mỗi đứa một nắm kẹo, rồi hung hăng xoa đầu hai nhóc: “Làm tốt lắm.”
Hai đứa nhỏ mặt đỏ bừng, quay đầu không nhìn cô.
“Tôi không phải giúp chị đâu, tôi chỉ sợ bọn họ làm bẩn nhà thôi.” Hai đứa làm kiêu bỏ lại một câu rồi lần lượt chạy đi.
Tư Niệm buồn cười nhìn chúng, rồi quay lại bếp.
Chu Việt Thâm đã bị gọi ra uống rượu, Tư Niệm thấy cũng không thể trách mà đi vào bếp, nhìn Chu Tuệ Tuệ một mình bận rộn tiến tới giúp đỡ.
Chu Việt Thâm đã cắt thịt xong xuôi, kỹ năng dùng dao của anh rất tốt mà tốc độ cũng nhanh.
Từng miếng thịt được cắt có kích thước và độ dày như nhau nên những người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế rất thích.
Tư Niệm cho nước vào nồi lớn, thời này mọi người đều dùng bếp đất nấu ăn, bên trong được lắp một nồi sắt lớn, có thể nấu cơm xào rau các thứ.
Sau khi cho gạo đã ngâm vào nồi hấp, Tư Niệm bắt đầu ướp thịt mà Chu Việt Thâm đã cắt.
Thịt ướp vừa mềm vừa thơm, không bị khô chút nào.
Chu Tuệ Tuệ bận rộn bên cạnh, thỉnh thoảng lén nhìn cô em chồng có vẻ giàu có nhưng lại điềm nhiên bận rộn trong căn bếp nhỏ hẹp này.
Cô ấy có phần ngạc nhiên, cứ tưởng Tư Niệm còn vụng về hơn cả Lâm Tư Tư.
Cô ấy về nhà chồng lâu như vậy, chưa từng thấy Lâm Tư Tư xuống bếp nấu cơm.
Vì Lâm Tư Tư là thành phần trí thức nên mọi người đều nhìn cô ta với ánh mắt kính trọng. Họ nói tay của người có học là để viết chữ chứ không phải để nấu ăn, nên không ai dám sai bảo cô ta.
Không ngờ Tư Niệm thoạt nhìn mỏng manh nhưng thực ra không yếu đuối chút nào, hơn nữa lại không hề tỏ ra ta đây.
Không biết tại sao, tuy chưa tiếp xúc nhiều nhưng Chu Tuệ Tuệ lại thích cô em chồng này hơn.
Có điều nhìn cô lấy thịt và trứng ra, Chu Tuệ Tuệ có hơi tiếc rẻ: “Em chồng, hình như nhiều quá rồi.”
Những thứ này để dành cho ngày cưới của cô, Chu Tuệ Tuệ lo lắng bây giờ dùng hết thì lúc đó sẽ không đủ.
“Không nhiều đâu, nhà có nhiều đàn ông, ăn nhiều một chút không sao.”
Tư Niệm đánh trứng, định làm trứng hấp cho bọn nhỏ, sau đó trộn bột mì với trứng để làm bánh bột chiên mà trẻ con rất thích ăn, cũng phù hợp để chiêu đãi mọi người.
Cũng có thể nấu làm cỗ cưới.
Nghĩ đến việc người lớn muốn uống rượu, cô còn tính bọc đậu phộng trong hỗn hợp trứng và bột mì rồi rang lên, vừa thơm vừa giòn ăn cực kỳ ngon, rất hợp để làm mồi nhắm cho bọn họ.
Nhà không có nhiều gia vị, chỉ có một ít khoai tây, bột mì, dưa chua và đậu đỏ.
Thịt thà hầu như không có, chỗ còn lại là những thứ họ mang tới.
Tuy không nhiều nhưng trong đầu Tư Niệm đã nghĩ ra rất nhiều món.
Thịt heo kho dưa chua, thịt xào ớt, bánh bột chiên, khoai tây sợi chua cay, trứng xào cà chua, canh dưa chua... Truyện được Team The Calantha edit và được đăng tải miễn phí duy nhất trên ứng dụng TY T và web t ytnovel.
Dù chỉ là các món ăn đơn giản nhưng dân thôn rất thích ăn những món này.
Mẹ Lâm nhanh chóng mua một con gà về, nhà có khách đến dĩ nhiên phải hầm nồi gà.
Nhưng hầm gà mất nhiều thời gian quá nên Tư Niệm dự định làm món gà luộc.
Nhìn con gái thật sự biết nấu ăn chứ không phải làm cho có, mẹ Lâm vừa xót xa vừa vui mừng.
Rất nhanh, dưới sự giúp đỡ của mẹ Lâm và Chu Tuệ Tuệ, các món ăn đã được chuẩn bị xong.
Món hấp là đơn giản nhất, chẳng mấy chốc mùi thơm ngào ngạt của đồ ăn bay ra khỏi bếp.
Đám người đang trò chuyện không nhịn nổi mà nuốt nước miếng.
“Đang nấu món gì vậy, sao thơm thế!”
“Đúng vậy, còn thơm hơn cả mâm cỗ của người ta!”
Ngoài cửa, Lâm Vũ nhìn anh hai đang bế một bé con đáng yêu trong ngực, nuốt nước miếng ừng ực: “Anh hai, trước giờ mẹ nấu ăn có thơm như vậy sao?”
Lâm Phong gỡ bàn tay đang nhéo lỗ tai mình của bé con, không nói gì.
Lâm Vũ nhìn anh hai chăm chú, cũng nhìn thấy người chị mà mình không thích đang bưng một đĩa bánh bột chiên bước ra.
Ngay lập tức, một đám trẻ con vây quanh reo lên không ngớt: “Chị ơi. Chị gái xinh đẹp ơi.”, đứa nào cũng tranh thủ lấy lòng.
Sau đó chị gái mà cậu bé không thích liền cười lên rất đẹp và phát bánh cho bọn trẻ.
Cậu bé nuốt nước miếng, nhỏ giọng châm biếm với anh mình bên cạnh: “Đám nịnh bợ này! Chị ấy vừa về đã lấy lòng ba mẹ, còn mua chuộc mấy đứa đó, nhưng anh hai yên tâm, em sẽ không như chúng nó, chỉ vì chút đồ ăn mà gọi chị ấy là chị gái, em sẽ không nhận chị ấy đâu.”
Từ nhỏ đến lớn, cậu bé chưa từng được ăn đồ chị gái làm, vì Lâm Tư Tư không bao giờ xuống bếp, dù chỉ có mình cô ta và chúng ở nhà thì người nấu cơm vẫn là cậu bé và anh hai.
Lâm Tư Tư chưa nấu ăn bao giờ.
Người khác đều nói cô ta là người học cao, là thành phần trí thức, không giống với chúng.
Bố mẹ cũng bảo bọn họ nhường nhịn cô ta, nói cô ta là chị và phải chăm sóc cô ta.
Lâm Tư Tư không biết nấu ăn thì thiên kim tiểu thư thành phố như chị ấy chắc chắn lại càng không biết.
Nói không chừng vì muốn lấy lòng mọi người nên mới làm thôi.
Mấy đứa trẻ không hề kén ăn, nhưng cậu bé lại khác, ngon hay không vừa nhìn là biết ngay.
Lâm Vũ kiêu ngạo hất cằm, vẻ mặt khinh thường.
Tư Niệm dường như cảm nhận được ánh mắt của hai tên nhóc, nhìn qua bên đây.
Thấy Dao Dao không biết đã tỉnh lúc nào, đang được anh hai Lâm Phong chỉ lớn hơn xíu bế trong tay.
Cô nhóc rất ngoan, được bế mà cũng không khóc không la.
Có lẽ vì Lâm Phong cùng tuổi anh trai cô nhóc nên không sợ chút nào.
Tư Niệm bưng dĩa bánh bột chiên tới. Mấy cái bánh không lớn lắm, được chiên đủ loại đủ kiểu, bên ngoài vàng ươm, hương thơm của mỡ heo lập tức xộc vào mũi.
Mũi Lâm Vũ giật giật, lạnh lùng liếc mắt một cái.
Mà liếc hay không không quan trọng, quan trọng là suýt nữa thì không rời mắt được.
Tâm lý cậu bé kháng cự nhưng cơ thể lại mất kiểm soát.
Tư Niệm đưa bánh tới: “Đói rồi sao, có muốn thử không?”
Vừa lại gần, hương thơm nức mũi không cưỡng lại được.
Đợi cậu bé phản ứng lại thì tay đã cầm một cái nhét vào miệng rồi.
Má ơi! Ngon quá!
Tư Niệm đặt dĩa bánh xuống trước mặt hai đứa, sau đó đi vào bếp mang trứng hấp ra.
Trên trứng hấp đổ một ít xì dầu, trứng hấp mềm mịn đến nỗi mắt Lâm Vũ mở to.
Tư Niệm dịu dàng nói: “Tiểu Phong, Tiểu Vũ đúng không, có thể phiền hai em giúp chị cho bé con ăn được không?”
Lâm Vũ không kìm được lại nuốt nước miếng.
Vừa định cứng rắn bảo rằng tại sao phải giúp chị thì nghe thấy anh hai mình hết sức dễ dãi mà gật đầu đồng ý: “Dạ.”
Cậu bé hậm hực nhét hai cái bánh vào miệng, thật thiệt thòi, phải ăn nhiều vào mới được!