Tư Niệm cười: “Nếu mẹ ruột lo lắng thì phải đánh con cái, vậy tôi tình nguyện làm mẹ kế còn hơn.”
Phương Tuệ thấy cô không cho mình bậc thang trèo xuống, cũng không cười được nữa.
Nếu không phải vì sự việc lần trước ở bệnh viện khiến cô ta cảm thấy mình có lỗi, cô ta căn bản không thèm nói nhiều với Tư Niệm.
Tư Niệm nói xong cũng không để ý đến cô ta nữa, mà quay sang mấy đứa nhỏ: “Tiểu Đông, Tiểu Hàn, các con vào trong nhà đi.”
Mấy đứa nhỏ cảm nhận được mình đã làm sai nên cũng hơi sợ hãi, vội vàng thu dọn bàn cờ rồi đi vào trong nhà.
Tư Niệm đóng cửa lại.
Mặc dù cô cảm thấy Phương Bác Văn tội nghiệp nhưng cũng không tiện nói thêm cái gì.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play