Bây giờ không còn đủ tiền để uống rượu nên chỉ còn dư chút trà này, mỗi lần bố Lâm chỉ dám dùng một ít.

Nhưng trà rất thơm, một xíu thôi cũng có thể pha ra nhiều lần.

Rất nhanh, nước trà thơm dịu được mang lên.

Tư Niệm đứng dậy, chỉ vào đống đồ bên cạnh giỏ lớn nói: “Chị dâu, mẹ, chúng ta mang những thứ này vào phòng trước đi.”

Bố Lâm mẹ Lâm trước đó đã nhìn thấy nhưng không dám nói gì, lúc này trên mặt đầy xấu hổ: “Bố mẹ nào có dám nhận nhiều đồ tốt thế này của các con, chúng ta nợ các con đã đủ nhiều rồi.”

Tư Niệm lắc đầu nói: “Nên nhận thì cứ nhận, anh ấy là con rể của bố mẹ, không cần quá khách sáo.”

Chu Việt Thâm đứng dậy: “Để cháu mang vào trong cho.”

Nhiều đồ thế này để ở cửa đúng là thu hút sự chú ý.

Trông thấy biểu cảm lúng túng của bố mẹ Lâm, Chu Việt Thâm nói thêm: “Cháu và Tư Niệm vẫn chưa tổ chức lễ cưới, dạo này lại khá bận với cháu cũng muốn em ấy có thời gian thích nghi. Cháu hiểu hai người không muốn em ấy phải chịu ấm ức gả cho cháu nên lần này cháu tới cốt là để bàn bạc với chú thím về thời gian tổ chức lễ cưới, chuẩn bị ổn thỏa này kia, mấy thứ đó có thể dùng trong tiệc cưới.”

“Dù trước đây đã đính hôn với Lâm Tư Tư, nhưng cháu và cô ta chưa hề có tiếp xúc gì, sẽ không vì thay đổi người mà khiến Tư Niệm phải chịu thiệt thòi, chuyện này cháu cam đoan với chú thím.”

Chu Việt Thâm trịnh trọng hứa hẹn.

Đàn ông lớn tuổi có khác, không như những cậu trai trẻ, ngay cả nói chuyện cũng không biết.

Lời nói của Chu Việt Thâm không chỉ cho mọi người thời gian tiếp nhận mà còn thể hiện thái độ và lời hứa với Tư Niệm.

Lập tức làm cho mọi người có mặt yên tâm.

Tư Niệm còn nghi ngờ trước đây có phải anh là lãnh đạo hay không.

Dù sao lời nói rất có uy lực.

Không hề có dáng vẻ của một ông chủ nhà giàu mới nổi.

“Được được, hẳn là như vậy, đồng chí Chu nghĩ rất chu đáo! Chuyện cưới hỏi đúng là phải bàn bạc kỹ lưỡng, không thể để Niệm Niệm chịu thiệt.”

Bố Lâm rất hài lòng với người con rể tương lai này.

Dù anh đã từng kết hôn, hơn nữa còn có ba đứa con.

Nhưng làm người lại vô cùng thành thục và có suy nghĩ.

“Ồ, mọi người đều ở đây à, đúng lúc thật!”

Ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói châm chọc.

Mọi người ngớ ra, quay đầu nhìn theo.

Thấy vợ chồng nhà họ Tư ăn mặc rất ư sang trọng đến cùng Lâm Tư Tư.

Bố Tư mặc bộ tây trang màu xám kiểu xưa, đeo kính, trông dáng vẻ như một người thành đạt.

Mẹ Tư cũng mặc sườn xám cổ điển, mái tóc làm kiểu, bôi keo xịt, trên mặt trang điểm và tay xách túi da nhỏ.

Lâm Tư Tư mặc một chiếc váy hồng nhạt đi sau, bộ dạng đoan trang hiểu chuyện.

Tư Niệm liếc nhìn chiếc váy đó, lại thấy nó giống hệt một cái váy nào đó trong tủ của cô, ngay cả màu sắc cũng giống, có điều Lâm Tư Tư lớn lên ở nông thôn, da có hơi đen nên mặc màu hồng càng nhìn càng hầm hố. Truyện được Team The Calantha edit và được đăng tải miễn phí duy nhất trên ứng dụng  T YT và web ty tnovel. ( truyện trên app T Y T )

Tư Niệm lặng lẽ thu lại ánh mắt, trong lòng có phần hoài nghi, gia đình này chạy tới đây làm gì?

Lâm Tư Tư tất nhiên cũng chú ý đến Tư Niệm, dù sao trong mảnh sân tồi tàn của căn nhà ngói vàng này, cô xinh đẹp đến mức không giống người của thời này, rõ ràng chỉ là áo phông rộng thùng thình và quần jean đơn giản nhưng mặc trên người cô lại cực kỳ đẹp.

Da trắng đến chói mắt.

Đây là thứ cô ta dùng bao nhiêu sản phẩm dưỡng da đắt tiền cũng không thể dưỡng ra được.

Lâm Tư Tư mười tám tuổi, đúng độ tuổi dậy thì, trên mặt mọc không ít mụn trứng cá, lúc còn nhỏ không hiểu chuyện, thường xuyên dùng tay nặn dẫn đến da càng ngày càng xấu.

Trước đây cô ta rất thắc mắc, tại sao trong cùng một gia đình, từ nhỏ làn da của anh trai và em trai đã đẹp hơn mình, anh trai tuy đen nhưng dù thế nào vẫn không có lỗ chân lông, ngũ quan cũng rất đẹp.

Hai em trai hồi bé thì lại càng trắng trẻo, đáng yêu không tả nổi. Lúc đó cô ta còn nghĩ mình lớn lên xinh đẹp là có lý do, dù sao ngũ quan cả nhà ai cũng thanh tú.

Nên cô ta cũng là cô gái đẹp nhất trong thôn.

Nhưng lên thành phố rồi mới biết, cái đẹp của mình thật sự không đáng nhắc tới.

Đặc biệt là khi nhìn thấy Tư Niệm, cô ta mới hiểu, sự khác biệt giữa người với người lớn đến nhường nào.

Cô ta cũng mới biết, cái gọi là gen mạnh mẽ đến thế nào.

Cứ tưởng rằng Tư Niệm ở thôn một thời gian chắc chắn sẽ trở nên bẩn thỉu cháy nắng như mọi người ở đây.

Ai ngờ gặp lại vẫn sáng sủa gọn gàng thế này.

Ngược lại chính mình trang điểm tỉ mỉ, ăn mặc màu mè lại có vẻ hơi quá.

Khiến cô ta có một cảm giác làm đỏm nhưng xấu xí.

Lâm Tư Tư đổ lỗi hết mọi chuyện lên người Tư Niệm.

Cô ta nghĩ, nếu không phải vì Tư Niệm đã cướp đi mười tám năm cuộc đời của mình, có lẽ cô ta cũng trắng trẻo và xinh đẹp như cô.

Cũng không đến mức phải tốn công sức ăn diện mà vẫn không bằng cô.

Thấy Tư Niệm, sắc mặt của bố mẹ Tư trầm xuống.

Còn tưởng Tư Niệm đến nhà họ Lâm để bảo họ hủy hôn.

Lập tức trưng ra vẻ mặt không hề hòa nhã.

Ban đầu họ không đưa Tư Niệm đến nhà họ Lâm mà là nhà họ Chu, mục đích là để Tư Niệm nhanh chóng kết hôn với người đàn ông đã đính hôn với con gái mình, như vậy Tư Niệm là người đã có gia đình, chẳng những giúp con gái giải quyết vấn đề hôn nhân ở quê mà sau này cũng không thể phá hoại hôn nhân của Lâm Tư Tư với nhà họ Phó.

Lúc này thấy cô xuất hiện ở đây, lại nhớ đến con gái nói cô đã bán việc lấy tiền, có thể muốn quay lại thành phố, hiển nhiên cho rằng Tư Niệm đến đây để bàn việc hủy hôn.

Tức khắc quát lớn: “Không phải con đã đồng ý với chúng ta sẽ kết hôn hả, sao lại chạy về đây, chẳng lẽ con nghĩ rằng hủy hôn là có thể quay lại thành phố, phá hoại lễ cưới của Tư Tư và Phó Dương đúng không!”

Nghe vậy, Trương Thúy Mai nhìn Tư Niệm với vẻ chán ghét: “Những năm qua chúng ta nuôi con lớn, đã là hết tình hết nghĩa! Vị hôn phu của Tư Tư, con đừng mơ mộng hão huyền nữa!”

Tư Niệm ngước mắt, hàng mi vừa đen vừa dài, ánh mắt sâu thẳm như hồ đen.

Vị hôn phu của Lâm Tư Tư?

Cái nhà này mắc chứng hoang tưởng bị hại không chừng?

Trương Thúy Mai lỡ lời, nói xong có chút hối hận.

Thực ra bà ta cũng không muốn đối xử như vậy với đứa con mà mình nuôi lớn, nhưng trên đường đến đây nghe Tư Tư nói thế, càng nghĩ càng lo.

Thế nên lúc này mới nói nặng như vậy.

Thấy Tư Niệm nhìn chằm chằm mình, biểu cảm bà ta cũng trở nên không được tự nhiên.

Đang lo lắng đứa con gái này sẽ la hét ầm ĩ như trước đây, Tư Niệm lại bình tĩnh cụp mắt nói: “Mẹ, mẹ nói gì vậy, con không hiểu.”

Lời này nói ra, lửa giận Trương Thúy Mai vừa kìm nén lại lập tức bốc lên: “Con chết vẫn không chịu thừa nhận, Tư Tư đã thấy con bán công việc, có phải con định mua công việc khác để quay lại thành phố tìm thiếu gia nhà họ Phó đúng không?”

Môi đỏ của Tư Niệm cong nhẹ, đôi mắt trong veo đảo sang Lâm Tư Tư, như thể nhìn thấu mọi chuyện.

Lâm Tư Tư chạm phải ánh mắt của cô, không nhịn được cúi đầu, vừa bất an vừa thấy chột dạ.

“Mẹ, mẹ nghĩ nhiều rồi, con cũng đã kết hôn với Chu tiên sinh, sao có thể đi tìm Phó Dương được chứ?” Tư Niệm thở dài một tiếng, giọng đầy vẻ bất đắc dĩ.

“Kết hôn? Nhưng hai đứa còn chưa có giấy kết hôn, ai biết được con có ý định gì?” Trương Thúy Mai vẫn không tin lắm.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play