Một nhóm người mặt mày ủ dột quay về nhà tập thể. Mẹ của Đại Tráng nhìn sắc mặt đầy hối hận của họ, không cam lòng nói: "Có gì ghê gớm đâu, cùng lắm thì chúng ta đi mua ở hợp tác xã khác. Đó cũng đâu phải là hợp tác xã duy nhất ở đây, tôi không tin họ có thể lấy hết hàng ở tất cả các hợp tác xã cung ứng trong thành phố."
Mọi người nghe vậy, nhìn nhau, có người không nhịn được nói: "Mẹ Đại Tráng nói nghe hay quá. Nhưng quanh đây chỉ có mỗi hợp tác xã này, bà có biết các hợp tác xã khác cách nơi này bao xa không? Ai lại đi xa tận bảy, tám cây số chỉ để mua một ít thịt hả?"
"Đúng vậy, mỗi hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ đều có rất nhiều người dân sống xung quanh, chờ đến lượt chúng ta tới đó mua thì vụn thịt cũng chẳng còn."
Hiện tại nguồn cung đã ít, ngay cả khi mọi người đi xếp hàng vào sáng sớm cũng chưa chắc đã mua được.
Còn muốn đi nơi khác tranh giành với người ta, họ có tranh được không?
Thật đúng là tự chuốc lấy phiền phức.
Mẹ Đại Tráng bị chặn họng không nói được gì.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT