Hiện tại giàu có, ăn mặc đương nhiên sẽ không giống lúc trước, giống như biến thành một người khác vậy.

Đặc biệt là thấy cô ta ngồi ở ghế sau của chiếc xe hơi xa hoa, ánh mắt nhìn thẳng như thế.

Người ta chỉ biết cha mẹ ruột của Lâm Tư Tư rất giàu có, nhưng không ngờ lại giàu đến mức này.

Ở thôn nhỏ này, nhà ai có thể mua được một chiếc xe đạp, xe máy đã là ghê gớm lắm rồi.

Lúc này, bọn họ không nén được thổn thức, ánh mắt ngưỡng mộ không hẹn mà cùng nhìn về hướng Lâm Tư Tư.

Lâm Tư Tư cảm nhận được ánh mắt đầy hâm mộ và ghen tị của mọi người, hơi ngẩng cằm lên, cô ta cố ý mở cửa sổ xe, dường như sợ người khác không nhìn thấy dáng vẻ của mình bây giờ.

Lòng tham hư vinh lúc này được thoả mãn đến tột cùng.

Mà phía bên kia, Tư Niệm và Chu Việt Thâm đã đến trước cửa nhà họ Lâm.

Ngôi nhà của nhà họ Lâm chẳng tốt hơn bao nhiêu, là một ngôi nhà được lợp mái ngói Hoàng Thổ, vách tường loang lổ, một vài chỗ thậm chí còn có vết nước, ngòi dùng để lợp mái đều đã ố vàng cả rồi, một số chỗ còn bị vỡ, tạo nên những lỗ thủng to nhỏ, có thể là do tiếc tiền thay mới nên trực tiếp dùng keo dán đè lên, sau đó dùng mấy tảng đá đè nặng lên cũng có thể tạm chấp nhận được, có thể thấy điều kiện sống của nhà nhà rất kém.

Mà quần áo ở nông thôn cũng không khác gì nhà ở, khâu khâu vá vá là dùng được mấy chục năm.

Cửa bên ngoài thậm chí còn chẳng có khoá, chỉ có một cây gậy gỗ chống ở phía sau cửa.

Đến nhà lớn của Chu Việt Thâm xong, lần đầu xuyên sách lại là ở nhà họ Tư, nên thật ra cảm giác niên đại khác biệt của Tư Niệm cũng không quá mạnh mẽ.

Cho đến khi thấy nhà họ Lâm, cô mới biết được dáng vẻ chân thật của vùng nông thôn khó có thể vươn mình phát triển ở những vùng cao xa xôi.

Mặc dù lúc còn nhỏ cũng là người vùng quê, nhưng cũng chẳng đến mức này.

Vậy mà Chu Việt Thâm vẫn rất bình tĩnh, giơ tay gõ cửa.

Một lát sau, có tiếng bước chân đến gần, một giọng nữ liền vang lên: “Ai đó?”

Then cửa gỗ bị kéo ra, một người phụ nữ mặc chiếc áo bông chắp vá xuất hiện trước mặt hai người.

Sắc mặt người phụ nữ xám xịt, lúc nhìn thấy hai người cũng hơi ngẩn ra, những lúc nhìn đến Chu Việt Thâm, mặt cô ấy liền hơi tái, không kìm được mà lắp bắp: “Đồng, đồng chí Chu.”

Chu Việt Thâm gật đầu, cất giọng trầm thấp hỏi: “Xin hỏi chú Lâm thím Lâm có ở nhà không?”

Người phụ nữ lắc đầu: “Bố mẹ chồng tôi đi làm ruộng rồi, tôi, tôi sẽ gọi bọn họ về ngay.”

“Mời, mời vào.” Cô ấy nói, vội vàng tránh sang một bên, để hai người vào nhà.

Cô ấy cũng không hỏi gì nhiều, chỉ là lúc nhìn thấy Tư Niệm dường như có hơi nghi hoặc, sau đó cũng không dám nhìn thêm nữa.

Cô ấy vội vàng gọi người trong phòng: “Tiểu Phong, tiểu Vũ, mau xuống ruộng gọi bố mẹ về đi.”

Nhìn biểu hiện tay chân luống cuống của cô ấy, Tư Niệm đoán rằng người này hẳn là vợ của anh trai cô, Chu Tuệ Tuệ.

Tuy rằng chưa từng gặp qua những người trong nhà này, nhưng những nhân vật đại khái trong cốt truyện cô vẫn biết.

Nhà họ Lâm tổng cộng có bốn đứa con, lúc bấy giờ nhà nào cũng sinh nhiều con như vậy, dù sao cũng không phải thời đại tránh thai, vậy nên bất cứ nhà nào, dù cho có khá giả hay không, cứ mang thai là sinh.

Qua vài năm nữa, đất nước bắt đầu đề ra kế hoạch hoá gia đình, khuyến khích kết hôn muộn, sinh ít con, chú trọng chất lượng giáo dục, từ đó bắt đầu khống chế dân cư.

Anh cả nhà họ Lâm cũng không lớn lắm, tên là Lâm Tiêu, 23 tuổi, đã kết hôn nhưng chưa có con.

Vợ cũng là người trong thôn, tên là Chu Tuệ Tuệ.

Kế tiếp là người bằng tuổi Tư Niệm, vừa tròn 18, Lâm Tư Tư.

Hai em trai sau đó là song sinh, đều là con ở tuổi xế chiều, hiện tại cũng chỉ mới 10 tuổi.

Tên gọi phân biệt là Tiểu Phong và Tiểu Vũ.

Hai đứa nhỏ chín tuổi mới học lớp 1, vậy nên tuy hiện tại đã 10 tuổi nhưng cũng mới học lớp 2. Vậy mà nhà họ Lâm lại để cho Lâm Tư Tư học hết cấp 3, có thể thấy họ vẫn rất coi trọng con gái.

Nhưng lúc Lâm Tư Tư biết mình không phải con gái ruột lại lập tức rời khỏi nhà họ Lâm, chạy về với vòng tay ôm ấp của cha mẹ nuôi.

Không lâu sau, Tư Niệm thấy hai thiếu niên nhỏ tuổi giống hệt nhau, mặt mày xám tro chạy từ trong phòng ra, chúng tò mò nhìn hai người rồi vội vàng chạy ra cửa.

Không thể không nói, gen di truyền của nhà họ Lâm thật sự rất tốt, nếu không Tư Niệm lớn lên cũng sẽ không xinh đẹp thế này, hai đứa em trai dù còn nhỏ tuổi cũng vẫn không che lấp được nét mi thanh mục tú, chỉ tiếc là đi học quá muộn, không theo kịp chương trình, chỉ sợ tương lai cũng không dễ dàng. Truyện được Team The Calantha edit và được đăng tải miễn phí duy nhất trên ứng dụng  T Y T và web tytnovel.

Nhà họ Lâm sở dĩ nghèo khó không phải là vì đông con, mà đa phần là vì trong nhà có hai người lớn sức khoẻ không tốt, bố thì què chân, mẹ thì bị hen suyễn không thể làm việc nặng.

Vậy nên công việc của cả nhà đều đổ dồn lên người Lâm Tiêu. 

Vậy nên anh kết hôn cũng khá muộn, nếu không cũng sẽ không đến mức bây giờ vẫn chưa có con.

Cuộc sống của cả nhà chỉ dựa vào vài mẩu ruộng, cho dù Lâm Tiêu có muốn ra ngoài làm thuê cũng không được, vì hai em trai còn quá nhỏ, lỡ may trong nhà xảy ra chuyện thì chẳng ai lo được.

Bên ngoài đều đồn rằng nhà họ Lâm ham 3000 đồng kia, nếu thật sự như vậy thì bọn họ đã không thảm đến mức này.

Tư Niệm thôi quan sát, lúc này Chu Tuệ Tuệ bưng hai chén nước ra.

Vẻ mặt chị ấy thấp thỏm bất an, xoa tay vào ống quần, bởi chị nghĩ rằng Chu Việt Thâm tìm đến tận cửa là để đòi tiền.

Nói đến chuyện này, nhà họ Lâm bọn họ đúng thật rất xui xẻo, 3000 đồng tiền sính lễ vừa cầm chưa nóng tay, đã phải nhận tin Lâm Tư Tư không phải con ruột.

Kết quả là lúc vào thành phố tìm con gái, con gái ruột lại nhất quyết không gặp mặt, lúc cả nhà trở về thì mới phát hiện trong nhà bị trộm, 3000 đồng bị lấy mất, lúc này có trăm miệng giải thích cũng không ai tin, mọi người đều cho rằng bọn họ không tìm được con gái, lại tiếc số tiền ấy nên mới tìm lý do qua loa.

Sau này, Lâm Tư Tư rời đi, con gái ruột hết lần này đến lần khác từ chối gặp mặt bọn họ, người nhà họ Lâm cũng hiểu rõ con gái không muốn quay về sống cuộc sống khó khăn này, vậy nên cũng không cưỡng ép.

Không mang được con gái về thì thôi, lại rơi xuống một khoản nợ 3000 đồng.

Bọn họ thật sự không cách nào ngẩng cao đầu với người khác, gần đây cũng đang chạy vạy khắp nơi, muốn trả lại toàn bộ số tiền này.

Bị sự việc lần này đả kích quá mạnh, vợ chồng ông hai Lâm mới qua một đêm mà trông như đã già đi mười tuổi.

Sau khi mẹ Lâm ngừng thuốc, số lần phát bệnh hen suyễn càng ngày càng tăng.

Bố Lâm bị thương ở chân, nửa đêm bị phong thấp khiến ông cũng không cách nào ngủ được.

Vì phải kiếm tiền, Lâm Tiêu vào thành phố làm thuê, bốc vác, tối đến còn phải đi đường đến ba, bốn giờ để về phụ việc trong nhà.

Trong khoảng thời gian này, cả nhà như bị vây trong một tầng khói mù mịt, không cách nào sống tốt. 

Nhưng bọn họ lại chẳng hề oán than.

Ai ngờ, điều gì đến rồi cũng sẽ đến.

“Đồng, đồng chí Chu, chúng tôi không phải cố ý không trả lại tiền đâu, chúng tôi hiện tại đã kiếm được tiền, nhất định sẽ trả lại cho cậu.” Chu Tuệ Tuệ lắp bắp nói.

Chu Việt Thâm khựng lại, nhìn về phía Tư Niệm.

Cô thật sự rất nóng, uống nước ừng ực không ngừng, cảm thấy có hơi ngọt, chắc là đã được cho thêm đường. Song nghe được những lời này, cô nghi hoặc hỏi: “Chị dâu, ý của chị là 3000 đồng kia không còn nữa rồi?”

Chu Tuệ Tuệ nghĩ rằng Tư Niệm cũng đến đòi tiền cùng Chu Việt Thâm, vậy nên chị ấy không nghĩ nhiều, dù sao lúc trước khi vào thành phố, bọn họ cũng không gặp được cô em chồng này.

Vì thế, chị ấy xấu hổ đỏ mặt: “Nói ra có thể hai người sẽ không tin, nhưng số tiền sính lễ kia chúng tôi thật sự không tham, là bị trộm mất rồi, chúng tôi thật sự không tìm được, không có cách nào…”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play