Ngũ quan tinh tế hài hoà, không cần trang điểm cầu kỳ cũng vô cùng diễm lệ, môi hồng răng trắng, lúc cười rộ sẽ có hai lúm đồng tiền nho nhỏ bên má, đôi mắt cong cong, lông mi dài cong vút tạo nên đường mi mắt tự nhiên, giúp đôi mắt càng thêm sắc sảo.
Cô rất biết cách chăm trẻ nhỏ, mới qua mấy ngày đã có thể khiến cho Dao Dao như biến thành một người khác.
Cô nhóc dần dần giống hệt Tư Niệm, tâm tư đã trở nên tinh tế hơn.
Chu Việt Thâm để ý, cảm thấy cô hẳn là người rất thích sạch sẽ.
Ví dụ như ngày nào cũng sẽ tắm rửa, giặt quần áo.
Sẽ quét dọn phòng ốc cho thật gọn gàng, sạch sẽ.
Rõ ràng, ban đầu Tư Niệm không thích hợp với vùng nông thôn này, nhưng sau khi cô đến đây, chất lượng phòng ở đều được cải thiện tốt hơn.
Vốn chỉ là những căn phòng trong một ngôi nhà nhỏ bình thường, lại thấp thoáng bóng dáng của những ngôi nhà mang kiến trúc phương Tây.
Nếu phải hình dung cụ thể, Tư Niệm giống như một gốc hoa hồng trắng tinh khiết, nở rộ giữa một vùng cỏ dại.
Trong phút chốc, Chu Việt Thâm có hơi thất thần.
Cho đến khi có cảm giác ống quần như đang bị ai đó kéo nhẹ, anh rũ mắt nhìn khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp của con gái, thấy cô nhóc đang đưa tay về phía mình mới hoàn hồn.
Tư Niệm cũng chú ý đến anh, hơi kinh ngạc: “Anh xong việc nhanh vậy à?”
Chu Việt Thâm cúi người bế con gái lên, gật đầu: “Ừm, chúng ta qua đó sớm một chút.”
Lúc này đang là mùa thu, mọi người đều bận việc nhà nông, qua sớm một chút không chừng còn có thể giúp đỡ.
Tuy rằng anh nói cho Tư Niệm một tuần suy nghĩ, nhưng cũng không hẳn là chỉ vì cô mà còn là vì chính mình nữa.
Hiển nhiên, anh rất vừa ý Tư Niệm.
Tư Niệm cũng cảm nhận được thái độ của anh thay đổi, hoàn toàn không lạnh nhạt, làm ra vẻ công tư phân minh như lúc mới gặp.
Cô nhoẻn miệng cười với anh, mấy ngày nay mọi người càng lúc càng bận việc mùa màng, Tư Niệm cũng đã sớm nhận ra.
Nghĩ đến gia đình nguyên chủ cũng là người nông thôn, chắc cũng không khác biệt lắm.
Vì vậy, cô mới cố tình mặc quần để tiện làm việc.
Dù sao cô cũng không thể quay về mà không làm gì được.
Lúc xuống lầu, Tư Niệm còn thấy một chiếc giỏ tre đầy ắp thịt heo đùi, heo mông ở trong sân.
Bên cạnh có trứng gà mới mua, một bao gạo, một chai rượu thoạt nhìn không hề rẻ và một hộp thuốc lá.
Thấy vậy, Tư Niệm lặng lẽ giấu kẹo và bánh quy trên tay ra phía sau.
Giờ phút này, cô cảm thấy mình quả thực không biểu hiện được gì cả.
Nhìn đi, đây mới thực sự là cách làm của nhân vật lớn, vô cùng hào phóng, xa xỉ không kém ai.
Tư Niệm mấp máy môi nửa ngày mới hỏi: “Thế này có phải quá nhiều rồi không?”
“Đó là nhà mẹ của em, đây cũng là điều nên làm mà thôi.”
Nhìn thấy cô kinh ngạc đến mức ngây người, môi đỏ khẽ nhếch, Chu Việt Thâm mới bình tĩnh giải thích.
Tư Niệm thu hồi vẻ mặt há hốc mồm của mình, thật ra cô là một người ích kỷ, hiện tại không quá thân thuộc với người nhà nguyên thân, cũng không biết rõ đầu đuôi chuyện 3000 kia.
Hiện tại, cô quay về chỉ vì muốn tìm hiểu sự việc lúc trước một chút, cũng là để xem xem gia đình này rốt cuộc là như thế nào.
Không định mang quá nhiều đồ là vì sợ gặp được kẻ có lòng tham, cứ cho là bây giờ không ảnh hưởng gì, nhưng nếu sau này dây dưa tới cửa thì sẽ rất phiền phức.
Nhưng những việc này, đương nhiên không thể nói với Chu Việt Thâm.
Cũng đúng, đã đến nông nỗi này, đây cũng là ngầm muốn nói với cô rằng người đàn ông này đã để ý đến mình, vậy nên mới có thể cẩn thận chuẩn bị mọi thứ.
Nghĩ đến đây, Tư Niệm không kìm được mà thấy mặt mình hơi nóng.
“Phiền anh rồi.” Truyện được Team The Calantha edit và được đăng tải miễn phí duy nhất trên ứng dụng T Y T và web tytnovel.
“Không cần khách sáo.” Chu Việt Thâm khẽ gật đầu, đón lấy bọc kẹo nhỏ và bánh quy trong tay cô, tuy rằng không quá nhiều, nhưng so với thịt thì cũng không hề rẻ hơn chút nào.
Anh nhẹ nhàng đeo sọt đồ khổng lồ lên, lưng không hề cong dù chỉ một chút.
Chu Việt Thâm tay cầm theo đồ vật lỉnh kỉnh, ngược lại, trong tay Tư Niệm hoàn toàn trống trơn, vậy nên cô vội dắt tay Dao Dao, lấy chìa khóa cẩn thận khóa cửa lại, sau đó hai người cũng đi về hướng thôn Lâm Gia.
Tư Niệm bế đứa trẻ đi theo Chu Việt Thâm, lúc này vẫn còn sớm, tuy mặt trời vẫn đang chiếu rọi, song thật ra ảnh nắng không quá gắt.
Vì Tư Niệm còn phải bế trẻ nhỏ, Chu Việt Thâm rảo bước rất chậm rãi.
Dù vậy, chỉ trong chốc lát, Tư Niệm đã hơi đuối sức, không theo kịp, trán cô cũng dần toát một lớp mồ hôi mỏng.
Thật ra Tư Niệm không phải kiểu người yếu đuối, nhưng nguyên chủ lại thuộc dạng mười ngón tay không đụng nước, vốn dĩ đã chẳng chịu được cực nhọc.
Cảm giác của thân thể vẫn sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ.
Dù cho Dao Dao có thể tự đi được, nhưng vẫn sẽ đi rất chậm.
Chu Việt Thâm dừng bước, thanh âm trầm thấp vang lên: “Tư Niệm, để tôi bế Dao Dao đi.”
Đây là lần đầu tiên Tư Niệm nghe người đàn ông này gọi tên mình, giọng nói so với những người trẻ tuổi trầm hơn nhiều, lúc kêu tên cô cũng gợi cảm vô cùng.
Cô khá tiếc nuối vì trước đây mình chỉ thích kiểu nam sinh cấp ba ngây thơ, nhiệt huyết.
Cô lau mồ hôi, cũng không khách sáo thêm mà bế đứa nhỏ sang.
“Vậy để tôi cầm cái này cho”
Vừa nói, Tư Niệm vừa vội cầm lấy thuốc lá và rượu trong tay anh.
So với đứa nhỏ, thuốc lá và rượu rõ ràng nhẹ hơn nhiều.
Chu Việt Thâm không nói gì, hai người lại lặng lẽ tiến về phía trước.
Lúc đi ngang qua một cánh đồng, người xung quanh nhiệt tình chào hỏi anh.
Trong thôn này, Chu Việt Thâm tựa hồ rất được lòng người, thậm chí ánh mắt của một vài người nhìn anh còn có vài phần lấy lòng.
Mà Chu Việt Thâm cũng chỉ đáp lại vài câu đơn giản, đối xử với ai cũng đều như nhau.
Thấy hai người đã đi xa, bọn họ mới bắt đầu bàn tán.
“Thấy không, cô Tư Niệm kia đúng là có phúc, tiểu Chu đi có một chuyến mà mang nhiều đồ tốt như vậy, giỏ thịt heo kia chắc cũng nặng vài cân, cả bao gạo lớn kia cùng rượu và thuốc lá đều là mua đồ tốt nhất, giờ mộ phần tổ tiên nhà họ Lâm này thật đúng là nghi ngút khói*.”
*Người Trung Quốc thường quan niệm rằng thắp hương tại lăng mộ tổ tiên mà bốc ra khói xanh là điềm may, mang lại phú quý, đại cát đại lợi cho gia đình.
“Còn phải nói nữa à, nghe nói tháng trước mới đưa cho bọn họ 3000 tiền sính lễ, bây giờ lại mang nhiều đồ như vậy, nghe nói Tư Niệm này vốn là đứa trẻ bị bế nhầm, nhà họ Lâm vốn chưa từng nuôi cô ta ngày nào, tiểu Chu thế này là quá chịu chi rồi.”
Bọn họ vừa ngưỡng mộ lại vừa ghen tị.
“Có tốt hơn nữa cũng vô ích thôi, người ta cũng đâu cần có con, nói không chừng sau này kiếm được nhiều tiền cũng chỉ cho người trong nhà, có khi gả sang đó cũng chỉ làm kẻ hầu người hạ, tôi chẳng thèm hâm mộ đâu.”
“Đúng chứ, thời buổi này mà không có con cái, sau này về già ai sẽ phụng dưỡng cô ta, Tư Niệm này cũng khờ thật, cũng không nghĩ thử xem với điều kiện của tiểu Chu, nếu muốn có con thì đến lượt mình sao?”
Mọi người tuy rằng ghen tị nhưng cũng không dám nói nhiều, dù sao chính miệng Chu Việt Thâm đã nói không cần sinh con.
Con cái của anh đều là người nhà họ Chu, mà chị gái anh sau này cũng sẽ không để cho người ngoài được hưởng xu nào.
Chỉ là bây giờ còn trẻ nên tạm thời chưa có gì, nhưng chờ đến lúc đứa lớn đứa nhỏ bắt đầu trưởng thành, kết hôn, không chừng cô ta chính là người đầu tiên bị đuổi đi.
Bây giờ phong quang vô hạn bao nhiêu, có khi ngày sau lại thê thảm chật vật bấy nhiêu.
Bọn họ vừa nhìn theo bóng dáng Tư Niệm, vừa nghĩ thầm trong bụng như thế.
Mà lúc này, hai người họ đã đến được thôn Lâm Gia.
Thật ra thôn Lâm Gia không quá xa, có điều vị trí hơi hẻo lánh, giống như một thôn trang nhỏ nằm lọt thỏm trong núi sâu, khá giống với thôn Hạnh Phúc, chia làm ba xóm nhỏ, xóm đầu tiên nằm ở sâu phía dưới, xóm thứ hai ở giữa, còn lại ở trên cùng.
Hai người vốn đi bằng đường núi, chỉ cần rẽ sang một chút là đã thấy được thôn.
Xung quanh thôn trang bốn bề là núi, đất đai cơ bản đã được khai khẩn, nhìn đâu cũng thấy toàn là ruộng bậc thang.
Bọn họ đi từ trên núi xuống, đường đi khá gồ ghề.
Đúng là rất khác với thôn Hạnh Phúc.
Chỉ có điều Tư Niệm từng nghe nói, bởi vì Chu Việt Thâm mở rộng quy mô trang trại nên mới có thể thúc đẩy kinh tế của thôn Hạnh Phúc phát triển hơn.