Anh ta vỗ vai mẹ mình, an ủi: “Mẹ, con không sao.”
“Sao mẹ và em lại tới đây?”
“Nghe bố con nói con mất tích ở khu vực không người, con đúng là hù mẹ chết khiếp, nếu con có chuyện gì, sao mẹ sống nổi đây!” Mẹ Phó khóc nấc, nước mắt nước mũi chảy ròng, hoàn toàn mất đi dáng vẻ quý phu nhân.
Giọng điệu Phó Dương ôn hòa: "Nhiệm vụ nào mà chẳng nguy hiểm, bây giờ con không sao rồi mà, đừng khóc nữa."
Sự thay đổi của anh ta khiến mẹ con hai người kinh ngạc.
Phó Thiên Thiên chưa bao giờ biết anh trai mình lại là người dịu dàng như thế.
Nhất thời hết hồn: "Anh, anh bị sao vậy? Trước đây anh có vậy đâu."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT