Tần Phương Luật đã sửa đôi giày da của Nguyễn Tồn Vân trở nên mềm mại, đảm bảo sẽ không còn cọ xát vào chân nữa. Nồi canh hầm nấu trong bếp đã sẵn sàng. Anh đi vào phòng ngủ gõ cửa: “Ăn tối thôi.”
Nguyễn Tồn Vân đang ngồi trên giường mặc quần áo, trả lời: “Được, em ra mang đồ ăn!”
Cả hai người cùng với ba con mèo, ánh sáng từ đèn trần, phim hoạt hình đang chiếu trên TV, mùi thức ăn thơm phức.
Nguyễn Tồn Vân vừa bị một mình Tần Phương Luật dày vò lăn qua lộn lại đồ mồ hôi đầm đìa, làm cho bụng cậu trống trơn, đói cồn cào. Cậu ăn một cách vội vã, hai má phồng lên, cố gắng bù lại một ít năng lượng.
“Ăn chậm thôi.” Tần Phương Luật nhìn mà muốn bật cười.
“Ưm.” Nguyễn Tồn Vân ngậm đầy cơm trả lời, khó khăn nuốt xuống rồi dùng đầu ngón chân chạm vào bắp chân của Tần Phương Luật, hồi hộp hỏi: “Mẹ anh đã trả lời chưa? Khi nào em có thể đến thăm bác gái vậy?”
“Có rồi, nhưng trả lời không giống bình thường.” Tần Phương Luật nói với vẻ mặt lạnh lùng: "Bà ấy nói: ‘Mùa hè.’”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT