Tần Phương Luật đi vào trong một căn phòng tối đen, trong bóng tối có ba đôi mắt sáng xanh kỳ lạ.
Bật đèn lên, có một con mèo cam đang nằm giữa ghế sô pha, một con mèo màu sữa bò đang cuộn tròn trên đỉnh thanh leo trèo, còn một con nữa không biết trốn đi đâu rồi.
Tần Phương Luật đi chân trần trên sàn gỗ đặc sạch không tì vết, anh đi thẳng đến sau lưng ghế sô pha thì phát hiện một con mèo đen trong góc khuất tối.
Ba con mèo nhìn người dọn phân cho mình vừa về, đến một ánh mắt cũng không muốn trao cho Tần Phương Luật mà lười biếng nằm trên ghế.
Tần Phương Luật đi vào nhà bếp lấy thức ăn cho mèo gồm rất nhiều thứ nào là ức gà, thịt bò, đồ hộp cho ba vị tổ tông ăn tối.
“Ăn cơm nào.”
Cầm ba bát đựng đầy đồ ăn cho mèo, Tần Phương Luật cuối cùng cũng thu hút được sự chú ý của chúng. Ba con mèo chạy tới từ ba hướng khác nhau trong phòng, mèo đen còn không cẩn thận phát ra tiếng meo meo.
Toàn bộ trí thông minh của con mèo cam đều dùng để xử lý đồ ăn, chỉ cần một giây là nhận thấy bát nào đầy nhất và chạy nhanh đến phập một miếng đầy miệng.
Tần Phương Luật nhíu nhẹ lông mày, chuyển bát ít nhất sang chỗ con mèo cam: “Đây mới là đồ ăn cho nhóc nha.”
Mèo cam quá béo rồi và bác sĩ thú y cũng nói nó đã mất kiểm soát cân nặng rồi.
Con mèo cam ôm chặt bát cơm lớn, Tần Phương Luật đành phải dùng đến biện pháp mạnh. Một tay cầm lấy cái bát, tay còn lại anh ôm lấy con mèo cam và nhốt nó vào trong nhà ăn.- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Mèo cam lớn tiếng meo meo biểu thị sự bất bình đối mặt với Tần Phương Luật lạnh nhạt gỡ một tờ giấy từ trên giá. Anh để gần khuôn mặt con mèo cam và giảng đạo lý cho nó: “Nhóc chỉ có ăn, ăn và ăn. Ăn nhiều như vậy sẽ dẫn hết huyết áp cao, mỡ trong máu, cholesrerol. Đây là những lời bác sĩ thú y dặn, nhóc tự mình nhìn đi, cái gì không hiểu thì hỏi ta.”
Lúc này, Tần Phương Luật mới bắt đầu làm cơm tối cho mình, mặc kệ sự phản kháng của mèo cam.
Mèo cam meo meo một hồi thấy không có tác dụng, nên đành quyết định cứ ăn trước đã rồi meo meo sau. Nếu không ăn no thì sẽ không có đủ sức để cãi nhau.
Tần Phương Luật đơn giản chuẩn bị bít tết cùng măng tây, lấy một chai Cocacola bên cạnh chai Whisky trong tủ lạnh. Anh mang tất cả đến bàn ăn và mở TV.
Gần đây anh có rất nhiều công việc, mấy tập mới chưa xem. đến bây giờ mới có thời gian rảnh rỗi để xem thoải mái.
Mèo đen ăn cơm xong, thì lắc lắc dáng đi nhẹ nhàng nhanh chóng nhảy lên đùi Tần Phương Luật. Không nói gì và tìm cho mình một tư thế thật thoải mái rồi nằm xuống. Nó cuộn thành một cục nhỏ rồi bắt đầu ngủ gà ngủ gật.
Một lượng nhiệt ấm trĩu nặng bỗng nhiên xuất hiện trên đùi làm Tần Phương Luật phải cúi xuống nhìn nó, ánh mắt dừng lại càng lâu hơn.
Mèo con cuộn thành một cục bóng tròn tròn, cơ thể rất nhỏ nhưng lông xù nhẹ nhàng nâng lên hạ xuống khiến cho Tần Phương Luật không khỏi nghĩ đến cậu nhóc hôm nay ngang nhiên ngủ trong phòng nghỉ của anh.
Trên thực tế, tư thế ngủ của Nguyễn Tồn Vân không quá ngang nhiên mà rất cẩn trọng giống như chú mèo hoang vừa được nhặt về vậy.
Tần Phương Luật như có suy tư, tạm dừng anime và lấy điện thoại gọi cho Trình Khai.
Trình Khai sợ hãi nói: “Giám đốc Tần, ngày thường làm việc còn chưa đủ sao mà ban đêm rồi lại gọi điện thoại cho tôi nữa?”
Tần Phương Luật lười nói chuyện với anh ta, đi thẳng vào vấn đề chính: “Nếu nhân viên của cậu có biểu hiện chán nản và mệt mỏi thì bình thường anh sẽ làm gì?”
Trình Khai tiếp tục kinh ngạc nói: “Cậu định tạo dựng quan hệ thân thiết với cấp dưới sao? Đừng nói là cậu sẽ đi theo đường “tranh thủ sự đồng cảm” của các lãnh đạo đó chứ! Quá khủng khiếp!”
Tần Phương Luật lấy từ trong túi công việc ra hai tờ giấy, bên trong đó ghi đầy các kế hoạch.
“Tôi sẽ không đi theo con đường tranh thủ sự đồng cảm của cấp dưới, nhưng tôi có ý định cải thiện quy cách lãnh đạo của mình.”
Nhân sự là một phần rất quan trọng của công ty, đặc biệt lại trong lĩnh vực tài chính và khoa học kỹ thuật thì chỉ nhắm tới tiền thôi là không đủ.
Trình Khai ít khi gặp Tần Phương Luật nói chuyện nghiêm túc như vậy, lập tức vui vẻ khoe ra: “Nhân viên cảm thấy mệt mỏi thì cách giải quyết đơn giản nhất đương nhiên là tìm cơ hội cùng họ nói chuyện phiếm rồi hỏi thử xem có điều gì cảm thấy không hài lòng. Nếu là vấn đề của công ty thì nhanh chóng khắc phục, còn nếu là vấn đề cá nhân thì đưa ra lời khuyên và sự ủng hộ chút.”
Tần Phương Luật lại cùng Trình Khai hàn huyên một chút rồi ghi chép được thêm vài điểm quan trọng nữa.
Tần Phương Luật đột nhiên hỏi: “Phòng nghỉ ở công ty các cậu thì như thế nào?”
Trình Khai khoe khoang đến mức ria muốn vểnh lên trời: “Phòng nghỉ của công ty chúng tôi ấy vậy mà chỉ có thể đi ngủ thôi! Hai khoang ngủ, mỗi cái giá mười ngàn tệ.”
Trình Khai còn cố ý xát muối lên vết thương của Tần Phương Luật: “Mà anh cũng nghĩ nhiều quá rồi, công ty của các anh nghiêm túc đến như vậy, làm gì có ai dám đi ngủ chứ? Chỉ có tôi là một người sếp siêu cấp tuyệt vời mới có thể suy nghĩ đến mong muốn của nhân viên mà thôi.”
“Tôi biết rồi, cảm ơn.” Tần Phương Luật dứt khoát nói: “Xong việc rồi.”
Một đêm thật sự không đủ để Nguyễn Tồn Vân và những người khác ôn lại chuyện xưa, thậm chí còn chưa kịp chơi game đã vội phải ai về nhà nấy.
Từ Phi Phi thở dài: “Ôi, anh lớn như tôi giờ trở thành đáy xã hội rồi! Ngày mai tôi còn phải dậy sớm đi làm, về nhà muốn liệt luôn rồi.”
Nguyễn Tồn Vân phất phất tay: “Ngày mai tôi cũng phải đi làm, chúng ta cuối tuần lại hẹn ăn chơi vậy.”
Bạch Tường Vi và Tề Sướng đưa hai người đến ga tàu điện ngầm, bốn người lưu luyến không nỡ tạm biệt.
Sáng ngày hôm sau, Nguyễn Tồn Vân vẫn tiếp tục làm cơm hộp mang đi làm, chỉ là có thay đổi vài món ăn.
Giờ cơm trưa đến, mọi người nhanh chóng lũ lượt kéo nhau ra ngoài ăn cơm.
“Tiểu Nguyễn, hôm nay lại mang cơm hộp đi à?” Tiểu Môi tiến đến gần bên cạnh Nguyễn Tồn Vân, nhìn thấy hộp cơm gấu dâu của cậu.
“Có ạ.” Nguyễn Tồn Vân gật đầu và mở nắp hộp cơm để lộ phần đồ ăn vừa ngon mắt lại chỉn chu bên trong.
Tiểu Môi suýt chút nữa thì bị hương thơm ngào ngạt đánh ngất: “Đây nhất định là bạn gái làm cho cậu mà!”
Nguyễn Tồn Vân nói: “Không phải, là do em tự làm.”
“Ồ!” Tiểu Môi mỉm cười nói: “Tôi hiểu rồi, vậy cậu cũng làm cơm trưa cho bạn gái đúng không?”
Không hổ danh là một người hài hước có thâm niên, chiêu này của Tiểu Môi quá đỉnh. Lúc này Nguyễn Tồn Vân mới ý thức được là tiểu Môi đang trêu đùa.
Nguyễn Tồn Vân có chút bất lực không dễ phát hiện: “Em thật sự chưa có bạn gái.”
Hai mắt Tiểu Môi mở to kinh ngạc: “Thật sao? Vậy cậu thích kiểu con gái như thế nào? Có muốn tôi giới thiệu cho cậu mấy người không hahaha! Mấy người hò hẹn đi hát karaoke hay du lịch mấy lần sẽ nhanh chóng thân quen thôi! Nhỡ đâu lại gặp được người mình thích thì sao?”
Nguyễn Tồn Vân nghe xong ba chữ karaoke trong đầu toàn bộ là suy nghĩ muốn từ chối, vội vàng lắc đầu: “Cảm ơn chị Môi, em còn chưa tính đến chuyện muốn yêu đương.”
Tiểu Môi cũng hiểu rằng nhiều người trẻ bây giờ muốn tận hưởng cảm giác độc thân, liền nói đùa với Nguyễn Tồn Vân mấy câu: “Vậy nếu khi nào cậu muốn tìm bạn gái thì cứ hỏi tôi, tôi có rất nhiều chị em thích các em trai đó.”
Nguyễn Tồn Vân bị xếp vào mẫu người yêu là em trai thì cũng không có gì phản bác được, đành ngoan ngoãn gật đầu.
Sau khi đồng nghiệp gần như đã rời đi hết, Nguyễn Tồn Vân cầm hộp cơm của mình và lấy một chai nước trái cây, quen thuộc đi thẳng đến phòng nghỉ ít người biết.
Hôm nay cũng không có ai ở đây cả, quá may mắn!
Nguyễn Tồn Vân khẽ nhảy cẫng lên trong lòng, như thường lệ ngồi vào vị trí giống hôm qua cũng rất thuận tay lấy điện thoại ra vừa xem vừa ăn cơm.
Ánh mắt cậu nhẹ nhàng quan sát xung quanh và nhanh chóng phát hiện trên ghế sô pha xuất hiện nhiều chăn lông hơn so với hôm qua.
Nguyễn Tồn Vân không nhúc nhích cũng không sờ lung tung, chỉ mở tròn hai mắt nhìn xung quanh dò xét những tấm chăn lông mới được chất lên nhau như thể một giây sau chúng có thể mọc cánh bay đi mất.
Cậu giống như chú mèo con dùng sợi ria nhỏ cẩn thận từng li từng tí thăm dò món đồ chơi mới.
Có lẽ một đồng nghiệp nào đó để đây nhưng chưa kịp lấy đi.
Nguyễn Tồn Vân giương mắt nhìn đống chăn lông một lúc rồi đi đến kết luận như vậy.
Dù sao chỉ cần cậu không động vào là được.
Nguyễn Tồn Vân nghĩ như vậy rồi lại yên tâm thoải mái ăn đồ mình tự chuẩn bị.
Có kinh nghiệm xương máu ngày hôm qua rồi nên trước khi ngủ, Nguyễn Tồn Vân lấy điện thoại di động ra cẩn thận đặt một cái báo thức rồi ngồi thẳng người dựa đầu vào phía sau, yên tâm ngủ ngon.
Có lẽ vì đã đặt đồng hồ báo thức khiến Nguyễn Tồn Vân rất yên tâm, một lát đã đi gặp Chu Công, thân thể theo giấc ngủ ngày càng không kiểm soát được.
*Chu Công (chữ Hán: 周公): là công thần khai quốc nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc.
Lúc đầu Tần Phương Luật dự định hôm nay sẽ tìm Nguyễn Tồn Vân nói chuyện nhưng cuộc họp buổi sáng lại diễn ra quá dài, lúc anh đến Nguyễn Tồn Vân đang ngủ rồi.
Tóm lại khi Tần Phương Luật bước vào phòng nghỉ đã đối diện với Nguyễn Tồn Vân đang say ngủ trên ghế sô pha, hai chân cũng nghiêng nghiêng theo tư thế ngồi. Một tay đặt trên chóp mũi giống như bản năng phòng thủ.
Chàng trai ngủ rất ngoan, bả vai lên xuống theo từng nhịp hô hấp.
Chăn lông hôm qua nhờ Kiki chuẩn bị giờ vẫn được xếp gọn gàng, ngăn nắp ở một bên, không hề có dấu hiệu có người động vào.
Tần Phương Luật có chút bất đắc dĩ bởi vì nhiệt độ phòng nghỉ quả thật hơi thấp. Thêm nữa Nguyễn Tồn Vân ngủ một tư thế vặn vẹo làm lộ da thịt, mơ hồ có thể nhìn thấy phần eo thon nhỏ và rốn lõm xuống.
Làn da quá trắng rồi.
Cứ như vậy ngủ ngon lành một tiếng đồng hồ, không thích mới là lạ.
Một cấp trên tốt cần phải quan tâm đến sức khoẻ tinh thần của nhân viên, không thể để nhân viên ở ngay trước mặt mình mà trực tiếp trượt xuống vực sâu. Về phần này Tần Phương Luật vẫn cần phải để tâm đến.
Thế là anh nhẹ nhàng lấy một góc chăn mỏng đắp lên người của Nguyễn Tồn Vân.
Tần Phương Luật chưa bao giờ làm những việc như vậy nên động tác không quá thành thục. Duỗi dài cánh tay đắp chăn từ đùi Nguyễn Tồn Vân đến cổ nhưng vẫn còn thừa một đoạn có thể che cả mặt cậu.
Trên chăn lông của lớp lông mỏng chạm vào mặt làm cậu khẽ rụt người lại, lông mi run run.
Tần Phương Luật như thi triển thuật ẩn mình, nín thở hoàn toàn. Cứ nghĩ Nguyễn Tồn Vân vì mình mà tỉnh giấc.
Cũng may Nguyễn Tồn Vân chỉ xoa xoa mặt rồi lại rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Tần Phương Luật cố gắng di chuyển thật nhẹ nhàng, kéo chăn lông xuống một chút để vừa vặn kín cằm Nguyễn Tồn Vân. Cả cơ thể của cậu được bao phủ trong một chiếc chăn lông giống như cái bánh chưng.
Như vậy mới đúng chứ.
Tần Phương Luật nhìn một chút rồi quyết định xoay người rời đi.
Nguyễn Tồn Vân ngủ mơ.
Có lẽ vì hôm qua Từ Phi Phi có nhắc đến Đầu Tam Giác nên Nguyễn Tồn Vân lại nhớ về anh trai Đầu Tam Giác ở triển lãm anime hôm đó.
Tấm mặt nạ bén nhọn khủng khiếp chậm rãi hướng về phía cậu, sau đó tạo một góc bén nhọn chọc vào cằm cậu tạo cảm giác vừa đau vừa ngứa.
Sau đó toàn thân bị anh trai Đầu Tam Giác đè xuống, rất ngột ngạt và khó thở…
Đầu Tam Giác hét lên thất thanh và Nguyễn Tồn Vân cũng đột nhiên bừng tỉnh.
Thì ra là đồng hồ báo thức đã reo.
Vẫn còn hơi cảm thấy buồn ngủ, Nguyễn Tồn Vân nheo mắt lại rồi rất nhanh cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ.
Nó hơi nặng và nóng, hóa ra là cậu đang đắp chăn lông đến toát mồ hôi…
Đợi chút, vừa rồi ai đặt đắp chăn cho cậu thế!
Nguyễn Tồn Vân hoảng sợ ngồi dậy làm chăn lông trượt xuống đất.
Người cậu toàn là mồ hôi, nửa vì sợ hãi nửa vì cảm thấy nóng.
Kết hợp với việc có một đống chăn lông xuất hiện trong phòng điều hòa cuối cùng Nguyễn Tồn Vân cũng đoán được đống chăn đó là để cho người ta đỡ lạnh.
Nhưng vấn đề ở đây là ai lại tốt bụng như vậy? Lại còn đắp cẩn thận thế này nữa?
Trong đầu Nguyễn Tồn Vân đột nhiên lướt qua hình ảnh dì quét dọn luôn giúp đỡ dọn dẹp những cốc trà sữa nhân viên không vứt đi. Còn luôn nhắc nhở mọi người chăm chỉ vận động, đừng chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.
Bà không giống dì quét dọn vệ sinh chút nào mà giống như người lớn trong nhà vậy.
Dì quét dọn và các nhân viên trong công ty đều có mối quan hệ rất tốt, thỉnh thoảng mọi người còn tặng đồ cho bà nữa.
Nguyễn Tồn Vân cảm thấy mình đúng là quá thiếu sót rồi.
Đây đúng là cách đắp chăn của người lớn, mà hành động này cũng chẳng gây được tiếng tăm gì nên không phải dì quét dọn vệ sinh thì không có ai làm cả!
Cảm ơn dì, dì chăn lông tốt bụng.
Nguyễn Tồn Vân hôm nay hoàn toàn kiểm soát được thời gian, không lo đi làm muộn. Gấp chăn gọn gàng xong cậu thong thả trở về khu văn phòng vừa đúng lúc gặp dì quét dọn đang quét sàn xung quanh bàn làm việc của Tần Phương Luật.
Nguyễn Tồn Vân trong lòng cảm thấy rất vui mừng, trịnh trọng nói với dì quét dọn vệ sinh: “Dì à, cảm ơn dì vừa nãy đắp chăn giúp con nên không lạnh nữa nha.”
Nhân viên quét dọn nghi hoặc ngẩng đầu nhìn: ?
Người tốt bụng thật sự đã giúp cậu đắp chăn, Tần Phương Luật đang buộc phải nghỉ ngơi tại bàn làm việc vì nhường phòng nghỉ cho cậu đang cởi “chiếc gối ngủ tránh ngáy”: ???