Tiêu Mặc vịn bàn đứng dậy, ngồi xuống ghế, mở gói giấy dầu, rồi nhặt một bông hoa cam thảo cho vào miệng.
Hoa rất nhỏ, vị ngọt đậm đà.
Sau khi khôi phục ký ức, cậu biết kiếp trước mình với Sở Kinh Lan đã ở bên nhau một khoảng thời gian, tính tổng ra thì thực sự không nhiều, kiếp này bọn họ dù mới quen nhau hơn hai năm, nhưng ngày đêm bên nhau, sớm đã nhìn thấu tất cả về đối phương.
Y là ánh sáng cô đơn, độc nhất vô song, là nỗi đau thê lương, cắt da cắt thịt, là thiên chi kiêu tử trên chín tầng mây, là cây cỏ cứng cỏi vươn lên trong nghịch cảnh, cũng là thiếu niên mười bảy tuổi có những tính khí riêng, từng chút một mài dũa, từng chút một cọ xát ở chốn hồng trần, dần dần trưởng thành thành nên con người của ngày hôm nay.
Ai có thể biết được thiên tài hiếm thấy trong mắt mọi người ở Thượng Giới, luôn điềm tĩnh như tuyết đọng trên đỉnh núi nghìn năm, từng bị Tiêu Mặc chọc giận đến phát tiết.
Hai kiếp người, hai thiếu niên đồng hành bên nhau, Tiêu Mặc đều nhìn thấu cả.
Cậu ấn vào khóe mắt đỏ của mình, uống một ngụm linh trà, nhấm nháp một bông hoa cam thảo, nhớ lại những kỷ niệm cùng Sở Kinh Lan, khóe mắt đỏ ửng vẫn còn đó, trong cậu vẫn còn đọng lại cảm giác muốn khóc, nhưng đôi môi cậu lại từ từ nhếch lên khi nếm được vị ngọt của hoa cam thảo.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play