Tiêu Mặc xuyên không, tất cả oan ức, khổ sở của cậu đều không phải lỗi của Sở Kinh Lan. Vì vậy, sau khi bình tĩnh lại, cậu vô thức xin lỗi y. Nhưng khi thấy Sở Kinh Lan ngạc nhiên ngẩng đầu, Tiêu Mặc mới chợt nhận ra không đúng: một Tâm Ma như cậu, lại xin lỗi bản thể chẳng phải là làm đổ vỡ hình tượng sao? Cậu không biết phải làm sao, lập tức rút lui về Thức Hải.
Tiêu Mặc trở lại Thức Hải biến thành nhân hình, nhớ lại hành động vừa rồi của mình, cảm thấy xấu hổ và lo lắng đi đi lại lại quanh gốc cây khô: "Xong rồi, xong rồi, Sở Kinh Lan nghe thấy lời xin lỗi đó sẽ nghĩ thế nào, Tâm Ma xin lỗi bản thể! Nghe thật kỳ quặc!" Tiêu Mặc bối rối không yên, khi chuẩn bị kéo hệ thống dậy thì đột nhiên dừng lại.
Dưới ánh nguyệt quang lạnh lẽo trong Thức Hải, Tiêu Mặc như được giác ngộ trong sự yên tĩnh tuyệt đối, đột nhiên nhìn thấy rõ ràng những điều trước kia chưa từng thấy. Hệ thống không yêu cầu cậu không được phá vỡ hình tượng Tâm Ma mà?
Giống như đã thông suốt, Tiêu Mặc cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo, từ từ ngồi xuống bên bờ Nguyệt Hồ, buông bỏ tạp niệm, phân tích lý trí bản thân. Vì phản kháng việc xuyên sách, những ngày qua cậu mang quá nhiều cảm xúc không rõ ràng. Nghĩ kỹ lại, chính vì những cảm xúc tiêu cực này, cộng thêm thân phận đối lập tự nhiên giữa Tâm Ma và chủ thể, cùng với việc gây tổn thương tinh thần cho Sở Kinh Lan có thể giúp cậu tích điểm nâng cao tu vi nên cậu mới có thể dễ dàng nhập vai Tâm Ma từ đầu, diễn xuất rất tốt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT