Hai năm trước, nếu họ có tức giận thì chắc chắn phải cãi nhau một trận, nhưng giờ thì quả thực đã khác, không ai muốn bùng phát cảm xúc như hồi đó nữa. Sự việc nhanh chóng được làm dịu, tan biến vào hư vô, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Chỉ có một mình Tiêu Mặc biết kế hoạch của mình.
Theo tin tức từ Ánh Nguyệt Tông truyền tới, ba ngày nữa bọn họ sẽ đến Vương gia. Trong ba ngày này, Tiêu Mặc, Sở Kinh Lan và Nguyệt Minh có thời gian tự do hoạt động.
Do khí hậu ở các nơi trong giới tu chân rất khác nhau, đây là lần đầu tiên Tiêu Mặc thấy tuyết kể từ khi cậu đến tu chân giới. Cậu đợi Nguyệt Minh uống hết trà, nhắc lại các chiêu kiếm rồi rời đi, sau đó nhìn ra tuyết ngoài sân, cố nhịn một lúc nhưng cuối cùng vẫn không thể cưỡng lại, cúi xuống nhặt lên một nắm.
Tuyết chưa đông lại thành băng, vừa mới rơi xuống, mềm mại và lấp lánh, Tiêu Mặc vân vê trong tay, rồi nặn ra một quả cầu tuyết nhỏ.
Vừa rồi Sở Kinh Lan và Nguyệt Minh so tài, dùng linh lực thổi bay phần lớn tuyết trong sân, giờ chỉ còn lại chút ít ở gần tường và chỗ hoa viên, Sở Kinh Lan định dùng linh lực để dọn hết tuyết, nhưng khi thấy động tác của Tiêu Mặc, y liền ngừng tay.
Tiêu Mặc ngồi xổm, áo choàng kéo lê trên đất, ánh mắt rực rỡ, quanh người phủ đầy lông, tuy không mặc áo đỏ, nhưng... nhìn còn giống hồ ly trong tranh hơn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT